Câu chuyện thám tử: Trớ Trêu Một Chữ Tình

PHẦN 1

Ánhnắng chiều buông xuống dòng sông tạo thành những vệt đỏ lung linh như đang nhảy múa cùng con sóng.Dũng khẽ vươn người ra cửa sổ để ngắm nhìn vẻ đẹp quê hương, để hít thở thứ không khí trong lành mà đã lâu rồi anh không có dịp hưởng thụ.

Kìa ruộng đồng thẳng cánh cò bay. Kìa vườn trái cây bạt ngàn trong nắng. Kìa buổi trưa hè cùng đám bạn  trốn học bắt cá dưới kênh…Bất quá lần này về quê, Dũng không còn cảm thấy háo hức như những lần trước, vì Nam -bạn thân nhất của anh vừa ra đi vĩnh viễn.

–          Ta nói cũng khổ, thằng Nam thiệt là… Chuyện đâu còn có đó mà sao nó nỡ bỏ vợ bỏ con vậy chứ. Mẹ Dũngrầu rĩ.

–          Đầu đuôi chuyện này là sao vậy mẹ? – Dũng hỏi.

–          Tao có biết gì đâu. Sáng nay ra chợ nghe mấy bà bán hàng đồn ầm lên là nó thiếu nợ người ta, giờ không có tiền trả nên phải tự tử trốn nợ. Ta nói… – Bà lắc đầu ngao ngán.

–          Thôi để con qua bên đó.

Sáng hôm nay, người ta phát hiện Nam treo cổ tại văn phòng làm việc, bên cạnh rơi vãi đầy bia rượu. Thông tin sơ bộ cho thấy, cái chết của Nam bắt nguồn từ việc làm ăn thua lỗ của công ty. Nhưng Dũng rất hiểu Nam, bạn anh không phải là hạng người yếu đuối dùng cái chết để chạy trốn khó khăn, một nhân viên đầy kinh nghiệm của thám tử tư Sài Gòn đã khiến anh nghi ngờ đây không phải là một vụ tự tử bình thường.

Theo con đường len lỏi giữa hàng dừa bạt ngàn, Dũng lặng lẽ đứng trước căn nhà khang trang của người bạn quá cố mà lòng đầy tâm sự. Ngôi biệt thựbề thế này là thành quả của nhiều năm vợ chồng Nam và Ngân dành dụm xây lên, hôm qua còn nồng ấm vậy mà hôm nay lại lạnh lẽo, tiêu điều.

Dũng đứng lặng người khi nhìn thấy chiếc quan tài được đặt trước sân. Dù là người dày dạn thành tích lẫn kinh nghiệm của trung tâm dịch vụ thám tử tư YUKI và có tinh thần thép, Dũng vẫn không ngăn được dòng nước mắt trước số phận của bạn. Một đời cố gắng xây nhà nhưng đến lúc nhắm mắt xuôi tay lại không thể nằm trong nhà bởi những ai chết do tai nạn, tự tử đều không được mang quan tài vào nhà vì kỵ húy.Phong tục của ông cha từ xưa giờ là vậy.

–          Em khổ quá anh ơi. Nợ nần thì từ từ làm trả, bán nhà bán đất trả. Sao anh Nam ảnh bỏ mẹ con em vậy nè. Trời ơi… – Ngân gục lên vai Dũng khóc nấc khiến ai thấy cũng xót xa.

–          Thôi em, chuyện cũng lỡ rồi – Dũng an ủi.

–          Em không tin ảnh tự tử đâu. Anh làm thám tửgiỏi, anh phải giúp em điều tra vụ này.  Đây là chìa khóa văn phòng, anh giúp em nha anh Dũng– Ngân đưa tay quệt dòng nước mắt lăn dài trên mặt, ánh mắt lóe lên niềm hy vọng nhỏ nhoi.

Có lẽ linh cảm của người vợ mách bảo cho Ngân biết cái chết của chồng vẫn còn nhiều ẩn tình, cô nhất định phải tìm ra bằng chứng để chồng mình được an ủi trên đường về nơi an nghĩ cuối cùng.Vì quá đau thương, Ngân liên tục gào khóc bên cạnh quan tài của Nam đến khi ngất lịm đi vì kiệt sức.

Không chịu được cảnh tượng thương tâm, Dũnghít một hơi thật sâu rồi bước ra sau vườn để mình bình tĩnh lại. Anh biết nếu như Nam bị sát hại vì chuyện làm ăn thì hung thủ nhất định sẽ là những người quen biết. Vậy thì trong vòng 24 giờ đầu tiên, kẻ thủ ác sẽ xuất hiện tại đây để nghe ngóng động tĩnh từ phía cảnh sát. Anh cần phải quan sát biểu hiện của tất cả mọi người để thu thập thông tin.

–          Thôi đừng buồn nữa Dũng, tao cũng không ngờ thằng Nam nó lại… – một giọng nói đàn ông quen thuộc vang lên sau lưng.

–          Tân, chuyện làm ăn của tụi bây là sao? – Dũng quay ra hỏi.

Dũng, Tân và Nam là ba thằng bạn thân chơi chung từ thủa còn trên nôi. Chẳng những gần nhà mà còn rất hợp tính nên thời đi học, cả bọn đi đâu cũng có nhau. Thậm chí nhiều năm sau khi Dũng lên Sài Gòn lập nghiệp, Tân và Nam thì mở công ty riêng làm ăn nhưng mỗi năm đều họp mặt một lần để chia sẻ về những thăng trầm trong cuộc sống.

–          Công ty ký hợp đồng với một tập đoàn nước ngoài nhưng năm nay trái cây thất mùa, tụi tao không có nguồn cung, bị đền hợp đồng một số tiền rất lớn – Tân châm điếu thuốc lên nhìn xa xăm.

–          Nhưng cũng không đến nỗi phải tự tử…

–          Tao cũng không tin thằng Nam nó nghĩ quẩn như vậy. Cũng tại tao không chia sẻ khó khăn với nó – Tân gào lên chua xót.

Thế gian vốn vô thường, hôm nay bên nhau chưa biết ngày sau có khi nào gặp lại. Ví như cũng tại khu vườn này, mới Tết năm trước cả ba còn ăn uống cùng nhau vậy mà giờ đây chỉ còn Dũng và Tân đưa tiễn người bạn thân thiết đến đoạn cuối cuộc đời.

PHẦN 2

Ngay tối hôm đó, Dũng đến nhà chú Huy – vị giám đốc trung tâm thám tử YUKI Sài Gòn –  cũng là người thầy đã đưa anh vào ngành thám tử để tìm sự giúp đỡ. Trong căn nhà giản dị đậm chất thôn quê, Dũng ngồi xuống chiếc bàn tròn đơn độc, đưa tay rót chén trà mời thầy rồi nói:

–          Chú Huy, chắc chú cũng nghe nói tới cái chết của thằng Nam rồi. Chú nghĩ sao?

Huy trạc tứ tuần trầm ngâm nói: “Cái thằng. Tao biết thế nào mầy cũng đi điều tra rồi mới đến chỗ tao. Vô thẳng vấn đề luôn đi”. Vốn dĩ Dũng là một tay Huy đào tạo từng nguyên tắc trong nghề nên rất hiểu tính anh. Nếu chưa có đủ bằng chứng, anh sẽ không bao giờ đem ra phân tích.

–          Thật ra trước khi đến đây con đã ghé qua văn phòng nó điều tra một số vết tích – Dũngnhấp ngụm trà rồi bắt đầu thảo luận cùng ông Huy.

Trong văn phòng không có dấu hiệu bị lục soát hay phá hoại, chỉ có một số lon bia uống dang dở. Trong khi đó, mười hai giờ tối qua Ngân gọi cho Nam thì cậu ta nói rằng đang đi với khách hàng. Dựa vào mùi và màu sắc của bia, Dũng phán đoán những lon này được khui cách đây khoảng hai mươi tiếng đồng hồ. Tuy chưa được khám nghiệm pháp y nhưng dựa vào suy luận, thời gian Nam tử vong là khoảng hai giờ khuya qua.

–          Rất tốt. Không uổng công tao đặt nhiều kỳ vọng lên người bây – Ông Huy gật gù nghe Dũng phân tích.

Do có sự đồng ý của Ngân, Dũng được tiếp cận với những tài liệu quan trọng của công ty, bao gồm nhiều bảng hợp đồng, thư từ làm việc cũng như điện thoại cá nhân của Nam. Thậm chí, sợi dây Nam dùng để thắt cổ cũng được cô đưa cho Dũng tìm chứng cứ. Hơn ai hết, Ngân muốn tìm được câu trả lời thật sự đằng sau cái chết của Nam vì cô không tin rằng chồng mình tự tử.

–          Vậy bây có thấy gì khả nghi không? Có kiểm tra đồ kỷ niệm hay vật bất ly thân nào của thằng Nam chưa? – Ông Huy hỏi tiếp.

–          Về hợp đồng, thư từ làm ăn thì không có vấn đề gì. Riêng sợi dây thừng thì có đầy dấu vân tay trên đấy, không thể xác định được chính xác – Dũng lắc đầu tiếc nuối vì thông tin quan trọng nhất đã bị nhiễu. Bởi khi đưa thi thể Nam xuống, nhiều người không biết đã chạm tay trực tiếp vào dây thừng khiến dấu vân tay để lại trên dây đã không còn giá trị xác thực hung thủ mà chỉ có thể dùng để khoanh vùng đối tượng điều tra.

Tuy nhiên, điện thoại di động của Nam lại để lại nhiều thông tin quan trọng. Một số điện thoại lạ đã gọi vàomáy của Nam nhiều cuộc trước thời gian cậu ta chết. Có lẽ đây sẽ là thông tin mấu chốt trong án mạng này.

–          Con cũng tra ra được một số điện thoại không được lưu vào danh bạ nhưng tần suất gọi lại rất cao. Có lẽ là từ một người nào đó mà nó không tiện lưu tên. Hay thằng này có bồ nhí? – Dũng đăm chiêu.

–          Cái thằng coi hiền vậy mà cũng dữ. Dân làm ăn thì phải vậy thôi – ông Huy vỗ đùi cười.

–          Phải bồ nhí hay không chỉ cần cho con ít thời gian thì tin nhắn đã xóa trong điện thoại này cũng sẽ được khôi phục, lúc đó sẽ biết kết quả. Nhưng số lại gọi vào máy trước khi nó chết khoảng ba mươi phút, con cần chú Huy giúp – Dũng lấy bút ghi dãy số dài lằng ngoằng xuống tờ giấy đã chuẩn bị sẵn.

Với công nghệ hiện đại của thời này, những hình ảnh, tin nhắn đã xóa trên điện thoại đều có thể khôi phục lại được nếu dùng phần mềm chuyên dụng trong ngành. Dù vậy, nếu muốn xác định vị trí hay chủ thuê bao của số điện thoại thì rắc rối hơn vì phải có sự đồng ý từ phía nhà mạng, mà sau lưng nhà mạng chính là cấp bộ cao hơn.Không có giấy phép từ phía Tòa án, không một ai có thể tiếp cận được thông tin nhạy cảm này.

Tuy nhiên,ở Sài Gòn, chuyện sẽ dễ hơn vì Dũng có rất nhiều mối quan hệ có thể nhờ trợ giúp. Chỉ cần họ “mắt nhắm mắt mở” cho qua chuyện thì anh cũng có được nhiều đầu mối quan trọng để điều tra nhưng đây lại là tỉnh X, Dũng phải nhờ ông Huy– cao thủ công ty thám tử Sài Gòn YUKI ra mặt.

–          Chuyện này dễ. Tao giúp được. – ông nói với giọng chắc chắn. Lăn lộn mấy chục năm trong nghề, mối quan hệ của ông đủ lớn mạnh.

–          Về chuyện giải phẫu tử thi chắc là không được. Ba má thằng Nam không cho. Nói thật, con nhiều lần phải tiếp xúc với những vụ án còn kinh khủng hơn nhưng con không nỡ làm vậy với nó – Dũng thở dài buồn bã.

–          Tao biết là mầy không nỡ nên mới điều tra từ đủ nguồn như vậy. Nếu giải phẫu thì dễ rồi.

–          Về phần mấy lon bia, con đã gửi hỏa tốc về Sài Gòn để nhờ mấy đứa bạn làm giám định thành phần. Chắc là chiều mai sẽ có kết quả.

–          Nếu đây là vụ án giết người, mầy nghĩ là người quen hay lạ – ông rít điếu thuốc trên tay rồi thở phì phà làn khói ra ngoài cửa sổ.

–          Có lẽ là người quen. Nếu không thì làm sao nó mời về văn phòng nhậu giờ đó.

–          Tốt. Rất tốt. Dù sao mầy cũng không bị tình cảm chi phối khi điều tra phá án – ông Huy nhìn Dũng cười khà khà.

Tối hôm đó, Dũng ở lại nhà ông Huy đến giữa đêm thì về. Đường khuya vắng vẻ không một bóng người, chỉ còn tiếng gió xào xạc và ánh trăng lờ mờ trên những ngọn dừa. Dũng miên man suy nghĩ, nếu như ngày mai tất cả bằng chứng đều chỉ về một người nào đó mà anh quen biết, anh sẽ phải chấp nhận sự thật này thế nào đây?

Bản thân là thám tử Sài Gòn nhiều năm, Dũng tất nhiên không thể phản bội lại lời thề trước khi vào ngành. Tất nhiên, anh cũng không muốn kết quả xấu nhất đó lại thành sự thật…

PHẦN 3

Tối nay Dũng lại đến đây để tìm thêm chứng cứ sau khi đã nhận được kết quả mẫu thử từ phòng thí nghiệm Sài Gòn. Văn phòng nơi Nam làm việc được xây dựng giữa khu trung tâm thành phố Y nhưng hai hôm nay không còn ai dám lại gần đó.

Đứng trước văn phòng, Dũng kéo mạnh cánh cửa sắt tạo nên tiếng ken két nghe ớn lạnh khiến vài những ngườixung quanh vội vã tắt đèn. Có lẽ hình ảnh xác chết treo lơ lửng trên trần vẫn còn ám ảnh họ trong một thời gian dài.

–          Bây dắt tao tới đây làm gì? Trên Sài Gòn gửi kết quả về chưa? – Ông Huy lên tiếng hỏi. Tất nhiên, mấy chục năm trong thám tử Sài Gòn YUKI đã làm trái tim ông chai sạn rất nhiều. Những âm thanh, hình ảnh có đáng sợ thế nào cũng không làm vị tướng này hoảng sợ.

–          Trong bia có thuốc ngủ… – Dũng trả lời ngắn gọn.

Sau một hồi trầm tư, ông Huy bỗng lên tiếng: “Nói cho vợ thằng Nam biết chưa?”.

Bởi vì manh mối thu được từ lon bia tối qua đã làm cho cái chết của Nam rẽ sang chiều hướng khác, từ “tự sát” thành “án mạng”.Như vậy có thể tên hung thủ sẽ nhắm đến người nhà của Nam cho kế hoạch kế tiếp. Chuyện này rất hệ trọng, ảnh hưởng đến an nguy của tất cả mọi người, ông không thể không lo lắng.

–          Con chỉ nói cho một mình cô ấy biết. Nhưng chú yên tâm, nhà nó đang làm đám tang có rất đông người, hung thủ không dám ra tay đâu.

–          Chuyện bây nhờ tao điều tra có kết quả rồi. Số máy đó gọi từ ngay ngôi nhà này luôn. Còn gọi từ trong nhà hay ngoài nhà thì không biết –Công nghệ GPS có thể xác minh vị trí của một máy điện thoại. Tuy nhiên luôn có sai số khoảng từ ba mươi đến năm mươi mét. Vì vậy không thể biết được hung thủ gọi từ trong nhà hay ngoài nhà.

–          Có lẽ hung thủ đến văn phòng và gọi thằng Nam ra mở cửa – Dũng phân tích.

–          Cũng có khả năng này. Nhưng mà lúc con Ngân gọi cho thằng Nam thì bên nhà mạng báo vị trí của điện thoại cũng tại căn nhà này luôn – ông Huynói.

–          Chắc chắn là người quen….

Như vậy, Nam không hề ra khỏi văn phòng từ mười hai giờ khuya cho đến khi xảy ra vụ án. Song song đó, kết quả phân tích từ phòng thí nghiệm cho thấy những lon bia được khui vào khoảng một giờ ba mươi sáng, trùng với thời điểm cuộc gọi từ số máy lạ. Vậy khoảng thời gian từ mười hai giờ đến một giờ bao mươi Nam làm gì? Tại sao cậu ta lại phải nói dối vợ?

–          Đàn ông nói dối vợ chỉ có một khả năng…. – ông Huycười hề hề.

–          Ý chú là nó có nhân tình bên ngoài? – Dũng quay sang nhìn ông Huy thắc mắc.

–          Tất nhiên! Mầy cứ lo công việc rồi không chịu lấy vợ, sống độc thân nên đâu có hiểu được đàn ông có vợ. Cưới sớm đi con –  ông vỗ vai Dũng nhắc nhở.

–          Chuyện đó để sau đi chú. Có thể là thằng Nam dẫn nhân tình về văn phòng trong khoảng thời gian từ mười hai giờ. Chú phụ con tìm xem có manh mối nào không.

Dấu vết để lại tại văn phòng cho thấy tài sản của Nam vẫn còn nguyên vẹn. Hung thủ là người quen của Nam và giết cậu ta không phải vì tiền. Như vậy động cơ giết người của hung thủ là gì?

Có hai khả năng. Thứ nhất, vì cạnh tranh trong kinh doanh. Nhưng khả năng này rất thấp vì suốt năm qua công ty của Nam báo lỗ liên tục vì phải đền hợp đồng với một tập đoàn nước ngoài. Thứ hai, hung thủ có mối quan hệ tình cảm với nhân tình của Nam, vì ghen tuông nên đến đây trả thù, suy luận này hợp lý hơn.

–          Lại đây coi cái này nè Dũng – ông Huy đưa sợi dây chuyền bằng bạc cho anh rồi hỏi tiếp – Thấy quen không?

–          Nhìn rất quen, con nhớ là gặp ở đâu rồi…

Khả năng quan sát cao, trí nhớ tốt, tư duy logic nhạy bén của thám tử tử YUKI Sài Gòn giúp Dũng chỉ cần gặp một lần là nhớ, sau đó liên kết tất cả dữ kiện lại để đưa ra suy luận gần đúng nhất. Ông Huy sớm đã nhìn ra những điều này từ khi Dũng còn rất nhỏ nên hướng anh theo con đường thám tử.

–          Con nhớ là của ai rồi… – Dũng nhìn ông Huy bằng đôi mắt buồn bã, có vẻ như cậu đã phát hiện được điều gì.

–          Khỏi cần bây nhớ, lại đây coi cái này đi…

–          Không thể nào – Dũngthoảng thốt.

Ngày mai, khi ánh bình mình đầu tiên xuất hiện trên bầu trời, Nam sẽ vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ. Ánh sáng ấy là khởi đầu cho kiếp sống mới của Nam, cũng là kết thúc cho một người….

PHẦN 4

Dũng lặng lẽ đứng nhìn dòng người đưa tiễn Nam về với nơi an nghĩ cuối cùng. Anh nghĩ, nếu như ở dưới suối vàng Nam biết được hung thủ thật sự giết mình, không biết cậu ấy có đau khổ như anh không.

Ngân tỉnh dậy sau khi ngất xỉu bên cạnh huyệt mộ của chồng, cô lau nước mắt rồi mạnh mẽ bước về phía Dũng. Dù nhiều kinh nghiệm của trung tâm thám tử Yuki, anh không thể biết được đằng sau đôi mắt xinh đẹp này là sự hận thù, ghen ghét hay lòng vị tha, phụ nữ rất khó hiểu.

–          Em không ngờ anh Nam lại có người phụ nữ khác bên ngoài – cô tiếp tục lau nước mắt rồi nói tiếp – mà người đó lại là vợ anh Tân.

–          Nếu không có những bức ảnh ân ái đó, anh cũng thật sự không biết thằng Nam và vợTân lại như vậy – Dũng trầm ngâm.

Sau đám tang, công an đến áp giải Tân về đồn lấy lời khai vì tất cả chứng cứ mà Dũng và ông Năm tìm được tại văn phòng tối hôm đó đều chỉa mũi dùi về phía anh ta.Tân không biện hộ mà chỉ xin được gặp Dũng.

–          Sao mầy biết đó là tao? Tao đã chuẩn bị tất cả từ hơn một năm nay rồi mà? – Mặc cho các anh cán bộ can ngăn, Tân vẫn xông vào Dũng gào thét.

–          Mầy đã thay đổi quá nhiều – Dũng nhìn Tân mà không thể nói được lời nào khác.

–          Hừm. Nó dan díu với vợ tao. Bạn thân nhất của tao cướp vợ tao đó. Nếu là mầy thì sao? –Tân gào đến khản giọng.

–          Nhưng cũng không thể giết Nam, mọi chuyện đều có thể giải quyết mà. Hãy vì tình bạn hơn hai mươi năm qua của tụi mình mà tự thú hết lỗi lầm đi, pháp luật sẽ khoan hồng cho mầy.

Nói xong, Dũng quay bước đi mà không bao giờ quay lại. Chỉ trong vòng vài ngày, anh đã mất đi hai người bạn thân. Người thì chết, kẻ lại là hung thủ. Sâu thẳm trong tâm hồn mình, anh cảm giác như có thứ gì đó vừa tan vỡ…

Sau khi Dũngrời đi, Tânkhai nhận tất cả tội trạng của mình với phía cảnh sát. Chuyện bắt đầu từ cách đây một năm, Tân phát hiện vợ mình có quan hệ bất chính với Nam, anh ta không thể chấp nhận được sự thật là bạn thân nhất lại cướp đi người mà anh yêu nhất.

Thù hận che mờ lý trí. Anh ta quyết định không vạch mặt hai kẻ phản bội mà âm thầm vạch kế hoạch giết chết Nam. Bước đầu tiên trong kế hoạch là khiến công ty điêu đứng vì phải đền hợp đồng, sau đó lợi dụng cơ hội để ratay, khiến mọi người lầm tưởng cái chết của Nam chỉ làtự sát vì trốn nợ.

Tối hôm xảy ra vụ án, Tân giả vờ đi công tác để vợ có thể lén lút ân ái cùng Nam tại văn phòng công ty. Sau khi vợ mình ra về, Tânmang theo những lon bia đã được pha sẵn thuốc ngủ đến văn phòng để rủ nhậu cùng Nam. Đến lúc Nam say thuốc, Tân tạo hiện trường giả để mọi người cho rằng Nam tự tử và kế hoạch này sẽ thành công mỹ mãn nếu như không có sự xuất hiện của Dũng.

Thật ra trong vụ án này, chứng cứ quan trọng nhất giúp Dũng tìm ra hung thủ không phải là sợi dây chuyền bạc tại bàn làm việc của Nam mà là những tấm ảnh trần trụi của Nam và nhân tình được giấu kỹ trong ngăn tủ bí mật mới là manh mối đặc biệt sâu chuỗi lại tất cả dữ kiện.

Trong cuộc sống này, tình cảm càng lớn, kỳ vọng lại càng lớn. Kỳ vọng càng nhiều, thất vọng lại càng sâu. Tân chính là một người như vậy. Quá đau khổ vì hai người thân yêu nhất phản bội mình, anh ta đã lên kế hoạch để trả thù. Nếu như Dũng không phá được vụ án, có lẽ nạn nhân kế tiếp sẽ là vợ Tân thậm chí là bất kỳ ai khiến anh ta đau khổ.

Dũng cứu sống người khác. Vậy ai sẽ cứu sống trái tim anh đây?Lòng nặng trĩu đè lên từng bước chân lặng thầm, nẻo đường muôn vạn lối, đi đâu về đâu trên bước đường đời sướng vui vô thường, anh đi theo quán tính quay trở về với văn phòng thám tử tư Sài Gòn YUKI và tiếp tục những hồ sơ khác với đủ mùi vị hỷ nộ ái ố của cuộc đời…

*Hình ảnh nguồn từ internet, chỉ mang tính chất minh họa

Trả lời