Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 3)

0
90

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 3)

Chap 3

   Sau buổi nói chuyện hôm ấy thì một thời gian khá dài thám tử tôi không gặp lại Trang. Cho đến vài năm sau, khi mà Nhung đã giải nghệ và tôi cũng hiếm khi gặp lại nữa. Gần 30 năm sống trên đời và gần chục năm làm nghề. Tôi nhận ra cuộc đời có rất nhiều việc như được sắp đặt trước vậy. Trong cõi u minh dường như có một bàn tay thúc đẩy mọi thứ đi theo trình tự. Có những cuộc gặp tưởng chừng vô thưởng vô phạt. Nhưng lại là nguyên nhân dẫn đến những chuyện, những trải nghiệm kỳ lạ trong sự nghiệp của tôi.

 Một ngày đẹp trời, có một số máy lạ gọi cho thám tử tôi. Một giọng nói nhẹ nhàng                vang lên từ đầu máy bên kia : Anh Trung đấy ạ ?

 Tôi : Vâng là tôi. Xin lỗi ai đấy ạ ?

 Trang : Em Trang, bạn chị Nhung, trước anh em mình gặp nhau 1 lần rồi. Anh nhớ    không ạ ?

 Tôi : Nhung nào vậy nhỉ ? Xin lỗi mình không nhớ

 Trang : Dạ, trước anh với chị Nhung có qua nhà em ở Trung Hòa ấy. Cách nay 3-4  năm rồi, anh nhớ không ạ?

 Tôi : À, anh nhớ ra rồi. Trang hả, gọi anh có chuyện gì không ?

 Trang : Dạ em có một chuyện muốn  nhờ anh giúp. Nói chuyện điện thoại không tiện. Gặp anh được không ạ ?

 Tôi : Ok. Được chứ em. Gặp ở café XXX nhé.

   Tôi đồng ý cái rụp. Làm sao mà từ chối một cô gái đáng yêu, hiểu lòng người như Trang được chứ. Nghĩ lại tôi cũng thấy thật trùng hợp. Tại sao khi mà tôi đang ở trong TP HCM thì em không gọi ? Đúng dịp này tôi có việc ngoài Hà Nội thì em lại biết mà gọi ? Thôi kệ, cứ tới gặp lại Trang vedette ngày nào thôi. Biết đâu thám tử tôi lại có được một diễm phúc kích thích.

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 3)

Trang không còn xinh xắn đáng yêu như trước. Chí ít là tại thời điểm gặp tôi hôm ấy. Ánh mắt thâm quầng, khuôn mặt mệt mỏi, nước da nhợt nhạt. Cộng thêm thân hình tiều tụy làm tôi có nhận định này. Nếu là một em gõ (đĩ) khác tôi sẽ nhanh chóng suy luận rằng : 3-4 năm trong nghề buôn phấn bán hoa. Với những chuyến bay đêm là nguyên nhân của điều này. Nhưng Trang trong ấn tượng của tôi về cuộc gặp lần trước khiến tôi chờ đợi một nguyên nhân khác. Trang không phải kiểu người như vậy.

   Trang tiếp chuyện tôi vẫn bằng giọng nhỏ nhẹ, nhu mì như lần trước. Cùng với thân hình tiều tụy và khuôn mặt mệt mỏi. Em ấy toát ra sự đáng thương và mong chờ sự giúp đỡ từ tôi. Sau vài câu xã giao, tôi đi thẳng vào vấn đề.

 Tôi : Anh có thể giúp gì cho em ?

 Trang : Em không biết là anh có tin chuyện em sắp kể ra đây không. Nhưng anh là   người duy nhất em nghĩ  có thể tin và giúp được em ạ.

 Tôi : Tại sao anh lại là người duy nhất giúp được em ?

 Trang :  Tin và giúp được ạ.

 Tôi : Tin ??? Một người mới gặp 1 lần ( tôi hơi bất ngờ).

 Trang : Dạ, trước hết là tin đã ạ.

 Tôi : Tại sao chỉ có anh mới tin em ?

 Trang : Dạ, bởi anh khác với những người khác.

 Tôi : Em nói vòng vo quá. Cụ thể là gì ? Anh có gì khác ?

 Trang nhìn qua vai tôi : Anh có một người luôn ở bên cạnh.

 Tôi nhìn qua lại : Ai luôn ở bên cạnh ??

 Trang nói nhỏ : Lần trước gặp em thấy. Và bây giờ em cũng vẫn thấy người đó.

 Tôi : Em nói Nhung hả ? Nhưng giờ Nhung đâu có ở đây ?

 Trang  : Không phải chị Nhung ạ.

 Tôi  : vậy là ai ?

 Trang : Em không biết. Nhưng em thấy có một người luôn ngồi trên vai anh.

 Tôi nhìn xung quanh, quán café vắng ngắt, chỉ có tôi và Trang ngồi ở đó. Trang đang nói đến ai ?

 Trang tỏ vẻ hơi thất vọng : Vậy là anh không có khả năng đó.

 Tôi : Khả năng gì ?

 Trang : Nhìn thấy những gì mà người khác không nhìn được.

(còn nữa) … to be continue …

Liệu câu chuyện này sẽ dẫn thám tử tôi đi tới đâu ?

Hãy đón đọc phần tiếp theo của câu chuyện Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị tại website www.thamtu.com