Thám tử YUKI: Thịt tiểu hổ

THEO CHÂN THÁM TỬ SÀI GÒN (YUKI):

BÍ MẬT CÔNG NGHỆ THỊT… “TIỂU HỔ”

Trước đây, phần vì bị ám ảnh bởi câu nói của những người mê tín dị đoan: “Ăn thịt mèo… nghèo ba năm”, phần vì cứ cảm thấy xót xa như thế nào ấy khi ăn thịt một con vật gần gũi với mỗi gia đình nên nhiều người đã “kiên quyết” không bao giờ đụng đến thịt mèo dù bị nài ép mỗi khi có… “độ”. Nhưng đó là chuyên của mấy năm về trước, bây giờ ăn thịt mèo hay nói hoa mỹ hơn là ăn thịt “tiểu hổ” không còn là chuyện của dân miền Bắc nữa mà đã trở thành “mốt” của dân nhậu TP HCM. Mà chẳng riêng dân nhậu, nhiều quí cô, quí bà cũng đang “khoái khẩu” với loại đặc sản vừa cũ vừa mới này. Quán thịt tiểu hổ mọc lên khắp nơi ở vùng ven TP với những bản mời chào khá hấp dẫn như “Thịt mèo 15 món – ngon- bổ –rẻ- bình dân…”. Mấy lần bạn bè rủ đi nhậu đặc sản này, người không còn dám từ chối như trước vì sợ mang tiếng là… “dân quê” nên hẹn lần hẹn lữa nhưng thú thật vẫn cảm thấy hơi… “bất ổn”. Thịt tiểu hổ lên ngôi đến độ người ta cạnh tranh thương hiệu, ăn cắp thương hiệu và phải nhờ đến các thám tử của Dịch vụ thám tử Sài Gòn (YUKI) vào cuộc.
“Rượu mật uống với thịt… mèo”
Theo lời của Trí, một tay nhậu thịt mèo “chuyên nghiệp” nói với các thám tử tư Sài Gòn thì muốn ăn thịt mèo tươi, ngon và… rẻ thì phải đổ về miệt Gò Vấp, Hóc Môn và quận 12. Tại những nơi này có khoảng trên 50 chục quán chuyên đặc sản tiểu hổ không chỉ phục vụ cho dân vùng ven mà còn đáp ứng nhu cầu ăn, uống của dân “sành điệu” trong nội thành. Tất nhiên, trong số những quán này, dân ăn nhậu lại phải chọn ra một vài quán có những “độc chiêu” về kỹ xảo chế biến… thịt mèo riêng như quán của anh Nguyễn Văn Tốn, nằm trên đường 26/3, phường 13, quận Gò Vấp; quán Hùng Thanh ở khu Làng Hoa, quận Gò Vấp; quán Lương Hồng ỡ xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn… “ Có những quán rất bình dân, cà tàng nhưng chủ nhân của nó là những tay làm mèo lâu năm có kinh nghiệm. Bảo đảm ăn vào ông sẽ phát ghiền luôn… Rượu mật uống với thịt mèo, ăn vào sẽ thấy hết nghèo thành sang… hì..hì…”, Trí khẳng định với các thám tử tư Sài Gòn như vậy
Và để chứng minh lời nói của mình, chiều hôm qua, Trí cùng hai người bạn khác dẫn các thám tử tư Sài Gòn ghé vào quán “đặc sản tiểu hổ” của anh Nguyễn Văn Tốn. Quán chỉ toàn bàn gỗ thấp như kiểu quán cóc, nhà lụp xụp nhưng có vài chục khách sang có, bình dân có đang “say sưa” đánh chén thịt mèo. Trước quầy, có hàng chục phụ nữ ngồi trên xe gắn máy đang chờ mua thịt mèo đem về nhà. Trí chọn một con mèo 3kg, bảo rằng muốn chế biến 9 món, gồm: nướng chả, tái riềng, xào lăn, chân giò hầm, sườn chiên và lẩu… “Dọn ra giống mọi lần. Nhớ rượu mật mèo nhá…”, Trí dặn. Chủ quán là một người đàn ông trạc chừng 40 tuổi, gật đầu ra vẻ hiểu ý, đáp bằng giọng Bắc : “Vậng ạ…”. Các thám tử tư Sài Gòn nói mình muốn đi theo chủ quán để tận mắt chứng kiến việc chế biến. Anh ta dẫn các thám tử tư Sài Gòn ra phía sau quán. Tại đây có khoảng 5, 6 lồng chứa mèo, mỗi lồng sắt chứa gần chục con lớn, nhỏ. Anh Tốn chọn con một con mèo vàng đem ra bàn mổ là một thớt đá lớn cạnh vòi nước. Con mèo bị cột chặt bốn chân, đặt nằm xuống, chủ quán dùng một cái chày lớn bằng đá nện mấy phát vào đầu con mèo. Tiểu hổ gào lên ngao ngao lần cuối nghe thảm thiết như tiếng than khóc của đứa trẻ mới đẻ rồi sau đó giãy chết… Tiếp theo là đến công đoạn nhổ lông, mổ thịt…
… Chỉ trong khoảng chưa đến 30 phút, những đĩa thịt mèo thơm phức đã được dọn lên bàn nhậu. Anh Tốn đem ra một hủ keo 3 lít rượu trắng được ngâm bằng mật của một con mèo đen. Theo lời tự giới thiệu của anh thì trước đến nay nhiều người vẫn cho rằng ăn thịt mèo phải uống với rượu huyết khỉ là ngon nhất. Nhưng thật ra phải uống với mật con mèo đen mới là dân nhậu “thứ thiệt”. Một cái mật chỉ ngâm một nước rượu, phải là khách quen quán mới cung cấp vì đây là… hàng hiếm. “Rượu mật mèo trị bệnh suy nhược, đau lưng, đau dạ dầy… trong khi thịt mèo có rất bổ, có tác dụng bài độc… Kết hợp lại là hết ý”, anh cười vừa nói vừa nâng ly mời các thám tử Sài Gòn. Uống vài chung rượu, gắp một miếng chả mèo chấm nước tương chao ăn cùng với ra má… thì quả thật… “tuyệt cú mèo”.
Công nghệ… thịt mèo
Anh Tốn kể với các thám tử Sài Gòn, anh quê ở huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Trước khi vào nam lập nghiệp, anh đã ra Hải Phòng phụ việc cho một quán đặc sản thịt mèo gần 2 năm để học nghề. Sau đó hai vợ chồng quyết định “hành phương Nam” mang theo công nghệ… thịt mèo mà mình đã học được. Vào TP HCM, thuê nhà ở quận Gò Vấp, cách đây một năm, anh cùng vợ và 2 đứa em quyết định “lăng xê” thịt mèo. Ngày mới khai trương quán, nhiều người đi đường còn lạ lẫm với tấm bảng “đặc sản tiểu hổ”. Dân nhậu ghé vào vì tò mò, ai ngời đâm… nghiện. Quán trở nên đông nườm nượp. Có ngày cả trăm khách.Vậy là dọc tuyến đường này xuất hiện thêm chục quán nữa. Trong đó có 3 quán là của người phụ việc của anh tách ra làm riêng. Nghe đâu còn 7 quán tiểu hổ nữa đang chuẫn bị khai trương….
Tuy vậy, quán anh Tốn vẫn không sợ vắng khách vì “Thịt mèo ngon hay không hơn nhau ở chỗ biết chế biến gia vị… Nếu không biết cách làm, thịt mèo sẽ rất dai và có mùi hôi hăng hắc…”, anh Tốn nói vậy. Mỗi ngày anh tiêu thụ khoảng hai chục con mèo. Một con chế biến ra chục món, bán với giá bình dân khoảng 30.000-40.000 đồng/dĩa, một cái lẩu cũng chỉ vài chục ngàn đồng nên “thu hút” được dân nhậu mọi giới. Cũng theo lời anh, vào những ngày nghỉ cuối tuần, dân TP đi xe gắm máy có, xe hơi có ghé vào thưởng thức thịt tiểu hổ. Có người mua cả hai 2, 3 con mèo quay để đem về thưởng thức. Mèo được tận dụng tối đa, thịt để bán cho khách, dạ mèo ngâm rượu làm thức uống còn cao mèo thì bán cho mấy lò thuốc Bắc để nấu cao, làm thuốc chữa đau cơ, nhức mỏi…. Tính ra, trừ đi mọi chi phí, vợ chồng anh cũng còn dư dã vài triệu đồng một tháng.
Theo anh Tiến và chủ một số quán thịt mèo khác ở miệt Hóc Môn, Gò Vấp nói với các thám tử tư Sài Gòn (YUKI), lúc nào họ cũng “thủ” tại quán gần 1-2 tạ thịt mèo nhưng có khi vẫn thiếu vì khách nhiều một cách đột xuất. Các thám tử tư Sài Gòn hỏi nguồn mèo ở đâu đủ để mà cung cấp cho các quán nhậu? Anh Trần Văn Hoàng, chủ quán thịt mèo Quê Hương ỡ xã Thới Tam Thôn, huyện Hóc Môn quả quyết: “ Chỉ cần chúng tôi phôn một cái là… bao nhiêu mèo cũng có…”. Thì ra nguồn mèo chính cung cấp cho các quán là qua các thương lái thu mua lại của bọn “mèo tặc”, từ mèo nuôi ở một số nhà nhưng nhiều nhất vẫn là nguồn mèo từ được thu gom từ Lâm Đồng, Đắc Lắc… Ở những nơi này có những hộ nuôi mèo chỉ để… bán.
Nỗi buồn “tiểu hổ”
Theo tìm hiểu của các thám tử tư Sài Gòn, sở dĩ thịt mèo bỗng dưng trở nên thịnh vì thịt con vật này nếu biết chế biến thì ngon không kém gì thịt chó, giá cũng rẻ ngang ngửa. Nhưng quan trọng nhất là nó còn là món ăn khá… lạ. Nhiều đoàn khách của Văn phòng thám tử Sài Gòn cũng đồng tình với những ý kiến này bởi vì “gu” của dân nhậu lẫn người dư dả tiền bạc hiện nay là thích những món ăn mới lạ, độc đáo và… kỳ cục càng tốt. Chỉ cần ăn thấy lạ khẩu là được. Do vậy, không có gì ngạc nhiên khi nhiều quán nhậu bầy ra đủ món đặc sản kỳ khôi như dế, bò cạp, cào cào… và bây giờ tới lượt những chú linh miêu. Nói gì thì nói, đến lượt con vật nuôi gần gũi với con người này bị đem ra xẻ thịt vẫn cảm thấy gì đó xót xa, ngậm ngùi…
Không giống ở miền quê, con mèo được xem là công cụ diệt chuột đắc lực ở các đồng lúa. Nhưng đối với nhiều gia đình ở nội thành, chú mèo vẫn góp phần không nhỏ trong việc dẹp loạn dịch chuột trù, chuột nhắt… Hơn thế nữa, con mèo là vật nuôi kiểng của nhiều nhà. Nhiều đoàn khách của văn phòng thám tử tư Sài Gòn là Việt Kiều ở Mỹ về, khi được mời nhậu thịt mèo anh lắc đầu ngoay ngoảy, bảo rằng ở bên đó gia đình anh rất cưng con mèo, phải thuê cả người chăm sóc, cho ăn mỗi tháng.
Aên thịt mèo đang bắt đầu xuất hiện thành cả một “phong trào” như hiện nay thì cũng đáng phải suy nghĩ. Dạo này, nhiều người trong các khu phố than thường bị mất mèo liên tục. Biết đâu trong số đó lại có những con đã được chế biến thành đặc sản. Nhiều người đã phải đến nhờ Trung tâm thám tử tư Sài Gòn (YUKI) truy tìm chú mèo cưng, chó cưng của mình. Không khéo sau nạn trộm chó sẽ lại rộ lên nạn trộm mèo…
Theo Thám tử Yuki

Trả lời