Tôi đau lòng, xót xa, hối hận, tự trách mình chỉ là người đến sau, cười lặng lẽ sau lưng hạnh phúc của người khác.

Tôi là sinh viên trường đại học Công nghiệp thực phẩm, rất thích chụp hình, làm PG. Sau khi ra trường, tôi làm việc tại một công ty sự kiện, không theo đúng chuyên môn đã học. Vốn là người hướng nội, sợ sự đánh giá của những người xung quanh, lại làm việc trong môi trường hướng ngoại và năng động nên nhiều lần tôi có cảm giác lạc lõng như chú cá nhỏ ngoài đại dương bao la. Giữa từng đợt sóng, giữa các loài sinh vật khác, tôi cảm giác chỉ có một mình. Tôi ngại bày tỏ, ngại chia sẻ, chỉ biết thu mình và cô độc. Mọi người thương vì tôi sống biết điều nhưng sao bản thân thấy chông chênh quá.

Đại dịch Covid-19 ập đến, ngành sự kiện tôi đang làm bị ảnh hưởng nặng nề. Công việc của tôi bấp bênh, các thói quen đang có dần phải thay đổi. Tôi chông chênh, lạc lõng, càng thấy mình nhỏ bé. Lúc này, tôi gặp lại anh, người quen lâu rồi nhưng không nói chuyện quá nhiều. Chúng tôi là những người mất phương hướng, cùng chịu sự ảnh hưởng của dịch bệnh tới công việc. Cả hai nói chuyện nhiều hơn, đi chơi nhiều hơn. Đến một ngày tôi nhận ra mình đã yêu anh, người đàn ông có gia đình. Hơn một lần tôi nghĩ phải dừng lại mà không thể. Tôi nhận ra tình yêu này lớn rồi, nếu gia đình kia không thể mang cho anh hạnh phúc thì tôi sẵn sàng là điểm tựa bình yên cho anh. Tôi không cần danh phận.

Khi dịch bệnh tạm được đẩy lùi, Sài Gòn từng ngày bước vào cuộc sống bình thường mới, công việc chúng tôi cũng dần ổn định lại, thời gian gặp nhau chỉ còn vào tối muộn do tính chất công việc của tôi thất thường. Chúng tôi có những buổi tối bên nhau hoặc những ngày anh lấy cớ phải tăng ca để gần tôi cả đêm. Tôi nhận ra mình tham lam hơn trước, khát khao chiếm lấy người đàn ông này cho riêng mình. Tôi không muốn làm cô tình nhân nhỏ phải lén lút gặp anh mỗi ngày.

Tôi biết mình ích kỷ nhưng có người phụ nữ nào khi trao hết cho người đàn ông mình yêu lại có thể ngăn được cảm xúc chiếm hữu đâu. Mỗi ngày tôi đều dằn vặt trong sự đấu tranh giữa dừng lại và tiếp tục, giữa đúng và sai. Bất chợt quán cà phê vang lên một ca khúc, nước mắt tôi bỗng dưng rơi từng hàng.

Hoa (VNE)

Thám tử chuyên nghiệp

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Telegram

Xem thêm tin khác

Dưới vành mũ thám tử

Phóng sự điều tra

Tin tức mới

Thám tử Conan

Truyện trinh thám

Phim trinh thám