Khi thám tử làm tư vấn viên (10)

Khi tham tu lam tu van vien 10

Chapter 10

Ăn uống xong xuôi thì mình next lên phòng nằm. Em Ơ rô này nhà đại gia vl, Nhìn chăn nệm giường tủ nội thất sang chảnh thôi rồi. So với cái phòng tạm giữ trên đồn thì đúng là một trời một vực. Mình lên giường đắp chăn, bật diều hòa, đánh một giấc quên sầu luôn. Mà đã ngủ thì người ta lại hay mơ. Qua 2 ngày nay sau bao nhiêu điều xảy ra, thì tất nhiên là mình mơ về em Ơ rô rồi. Trong cơn mộng thì mình vẫn đang nằm trên chiếc giường ấy. Em Ơ rô khỏa thân bước vào phòng mình. Xong mặc cho mình ngăn cản các kiểu rồi trốn chạy, ẻm vẫn tóm được mình ném lên giường. Trong mơ em Ơ rô khỏe như voi luôn.

Rồi mặc cho mình van xin ẻm vẫn xé toạc quần áo mình ra rồi đè ngửa mình ra. Ngay lúc đó bỗng Ơ rô lại biến thành Đô la, mà thôi Đô la cũng ngon mà, cao 1m75 lại xinh nữa.  Có đôi khi người ta hay mơ dị như vậy đấy. Ẻm quần mình một lúc rồi cởi quần hay váy gì đấy xuống. Mình đang hồi hộp được nhìn thấy cái thân hình nóng bỏng của ẻm. Thì bật ra cái mà mấy đứa chuyển giới mà chưa kịp sang Thái cắt đi ấy. Lúc đó mình như bị bóng đè, càng chạy càng không thoát. Tưởng chừng như lúc ấy cuộc sống bế tắc còn mông ass nở hoa rồi. Thì có một bàn tay kéo mình ra khỏi cơn ác mộng kinh hoàng ấy.

 

Khi tham tu lam tu van vien 10

Khi thám tử làm tư vấn viên 10

Mình choàng tỉnh thì thấy em Vân đang ngồi ở mé giường, nắm lấy tay và nhìn mình âu yếm.  Vẫn chưa hoàn hồn từ trong mộng mị, mình hỏi : Đô .. đô la đâu em ?
Vân cười nói: Sao ở cạnh em mà nhắc đến đô la. Em có xài đô la đâu, chỉ có VNĐ thôi.
Mình: Không, cái con nhỏ Đô la cơ.
Vân: À, nó ở dưới nhà. Sao, anh mơ thấy nó à. Kỳ ghê, nó chỉ thích con gái thôi, anh đừng mơ mộng nữa.
Mình lúc này mới tỉnh ra, đành cười cười đánh trống lảng. Giả bộ hỏi: Anh hỏi thế thôi. Ai đưa em đến đây thế ? Mà từ hôm qua tới giờ em ở đâu ?
Vân: Thì Đô la chứ ai. Qua xảy ra chuyện xong em về nhà luôn mà.

Trầm ngâm một lúc, Vân nói tiếp: Em xin lỗi, vì em mà liên lụy đến anh. Đầu anh có sao không ?
Mình: Không sao đâu em, anh bị đòn quen rồi. Mà chỉ cái là bị giữ lại đây thì công việc ở công ty không biết như thế nào. Chắc sếp anh điên lắm.
Vân: Thôi anh ráng đợi 1-2 hôm nữa. Đô la nó đang nhờ bố nó dàn xếp mọi chuyện cho ổn thỏa.
Phía công an thì em không sợ. Chỉ là con Đô la, từ hôm qua tới giờ nó như con điên. Nhất quyết đòi trả thù anh Tuấn (chồng em Vân). Em cũng không cản được nó. Nó đang gọi cả bọn tối nay đi lùng anh Tuấn đấy.

Mình: Có vẻ như Tuấn vẫn còn tình cảm với em đấy. Việc hôm qua chỉ chứng tỏ Tuấn ghen thôi. Chắc em cũng biết điều ấy phải không ?
Vân: Em biết chứ. Từ hôm em bỏ về nhà bố mẹ đến giờ, Tuấn gọi điện cho em suốt. Rồi tìm mọi cách gặp nữa. Một phần cũng vì văn phòng của Tuấn giờ em không quản lý nữa nó cũng loạn. Tuấn cứ bắt em về làm lại cho anh ấy. Mà thú thực là giờ em bị chai sạn cảm xúc với Tuấn rồi. Mỗi lần nhìn thấy Tuấn em lại sợ. 1 năm sống với Tuấn đúng như địa ngục. Em không quên được.
Mình: Thế giờ em không có cảm xúc với đàn ông nữa sao ?

Vân: Cũng không hẳn, chỉ là lâu rồi toàn chơi với hội Đô la. Em cũng quên mất cảm giác gần gũi với đàn ông nó như nào rồi.
Nghe thế mình đưa tay vuốt nhẹ đùi của Vân. Ẻm ấy giật nảy mình lên luôn. Thấy vậy mình cười đáp: May quá chưa chuyển giới hoàn toàn.
Vân cười đáp: Chả mấy đứa vô cảm được với đàn ông đâu. Chắc em cũng chỉ sợ Tuấn thôi.
Nói đoạn Vi cúi xuống hôn nhẹ lên môi mình. Cảm giác ngây ngất ngay lập tức ùa về theo từng cái nút lưỡi của ẻm ấy.
Đang đê mê thì mình nghe tiếng hắng giọng, Vân giật mình buông tôi ra. Quay qua cửa thì thấy Đô la đang đứng trân trân nhìn bọn tôi. Ánh mắt rõ ràng là rất uất hận.

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM
Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!