Khi thám tử làm tư vấn viên (phần 9)

Khi tham tu lam tu van vien phan 9

Chapter 9

  Sau khi có công an vào thì thằng mặt lờ kia mới dừng lại. Tay công an nói tiếp: Anh Tuấn với mấy anh kia, các anh về được rồi.
Thế là mấy thằng con rời lục tục kéo nhau ra, còn mình thám tử trong phòng. Ngồi chăn muỗi chăn kiến chán mà chẳng thấy thằng bỏ mẹ nào gọi ra. Nhìn đồng hồ đã là 1h đêm, mình lại lăn ra ngủ. Đang say sưa mơ mộng đến em Ơ rô thì có người lay vai gọi dậy. Mở mắt ra thì thấy trời đã sáng từ lâu. Có một tay công an vào hỏi mình liên quan đến vụ lộn xộn tối qua.

  Khi biết mình là luật sư thì nó cũng nhã nhặn đi một tí. Xong hỏi thêm mấy câu thì cho mình về và dặn là tạm thời phải ở lại đấy để phục vụ điều tra. Mình thấy hơi ngờ ngợ, có mấy thanh niên gây gổ với nhau thôi. Làm éo gì mà phải ở lại để phục vụ điều tra. Bước ra đến ngoài đồn thì thấy em Đô la đang ngồi đợi mình trên con Ducati. Thấy mình lếch thếch bước ra, ẻm hất hàm: Thế nào ? Có bị ăn đòn không hử, sao ở trong đó lâu thế ?

Khi tham tu lam tu van vien phan 9

Khi thám tử làm tư vấn viên phần 9

  Mình cười trừ không đáp. Ẻm thấy thế thì quăng cho mình cái mũ bảo hiểm rồi ra hiệu lên xe. Đù, đời mình chưa bao giờ phải ngồi sau con gái. Mà nghĩ lại thì con này có phải gái éo đâu. Với lại Ducati thì mình chưa chạy bao giờ. Nghĩ  như thế nên mình ngoan ngoãn leo lên xe để ẻm ấy đèo về. Đô la rồ ga, phóng đi như con thiêu thân ngoài đường. Đã thế vừa đi vừa đánh võng như kiểu thể hiện cái nam tính bên trong ẻm thì phải.

  Sau khi vòng vèo một hồi thì ẻm chở mình ra ngoại ô, dừng trước một biệt thự to vật. Rồi cửa mở ra thì mình thấy được em Ơ rô với quần short áo hai dây bước tới. Mình cứ nhìn chăm chăm vào ẻm luôn. Em Đô la thấy thế thì khó chịu, hắng giọng một cái rồi rồ ga phóng đi. Còn em Ơ rô thì cười rồi ra hiệu mời mình vào nhà. Em này quá kiệm lời, nếu không phải hôm qua nghe ẻm xì xồ hát tiếng Anh. Thì mình cũng nghĩ là em ấy bị câm.
Vào nhà thì Ơ rô vẫn chẳng nói năng gì nhiều. Ẻm dẫn mình lên phòng rồi đưa cho mình bộ quần áo rồi nói: Chắc anh cũng mệt. Tắm rửa thay quần áo rồi nghỉ ngơi đi.

  Đù, chiều qua đi karaoke đã chẳng ăn được gì ra hồn rồi. Lại bị nhốt trên đồn cả đêm, bụng đói meo mà bảo nghỉ ngơi. Nghĩ vậy nên mình gượng cười hỏi: Bạn có gì ăn không ? Mình hơi đói.
Ơ rô cười: Quên mất, anh tắm rửa đi rồi xuống nhà. Anh thích gì em làm cho.
Mình: Gì cũng được, mình dễ nuôi mà.
Ơ rô lại cười rồi quay người đi xuống nhà. Người đẹp đến dáng đi cũng đẹp. Tại sao em lại les chứ, cuộc đời sao ngang trái vậy.

  Tắm rửa xong, xuống dưới nhà thì thấy em ấy đã làm bánh mì ốp la với jambong cho mình rồi. Mình vừa ăn vừa hỏi chuyện. Mặc dù em ấy trả lời nhát gừng, nhưng mình cũng nắm được vụ việc tối hôm trước.
Sau khi mình ngất đi thì 2 team còn oánh nhau thêm một lúc nữa. Rồi công an mới đến hốt cả đám lên đồn. Đen cái là trong team les có một em les cứng bị đánh chấn thương sọ não phải đưa vào viện cấp cứu. Thế nên công an tạm giữ cả 2 team lại để điều tra. Team les thì được bố Ơ rô gọi điện nên ngồi trên đồn độ tiếng thì được thả.

  Team chồng em Vân thì Tuấn nó gọi điện nhờ vả nên sau rồi cũng được thả. Có mỗi mình là ngổi chăn muỗi đến sáng thôi.
Giờ cả 2 team đang ngồi nghe ngóng xem tình hình sức khoẻ em les cứng nằm trong viện ra sao. Ko may mà em ấy tèo thì thành to chuyện.
Thêm nữa là Đô la nó đang như con điên. Từ đêm qua đã chạy đi tìm người quây ngược lại team chồng em Vân để báo thù. Đô la chở mình về đây cũng vì sợ về khách sạn lại bị team kia nó ốp.
Số mình xui xẻo vờ lờ. Đang nhiên đang lành bị ăn gậy vào đầu. Giờ lại bị giữ lại đây không biết bao giờ mới được về với gấu.

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM
Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!