Khi thám tử làm tư vấn viên

Chap 1

Là người trực tổng đài  của Yuki nên rất nhiều khi tôi hay nhận được cuộc gọi nhờ tư vấn. Có những hôm đang ngồi nghe nhạc ngáp ruồi trong văn phòng thì điện thoại đổ chuông giật bắn mình. Hôm ấy là một cô gái gọi tới, giọng buồn bã: “Anh ơi, bây giờ em mà chết thì con em ai nuôi ?”

Thám tử Yuki giật mình, vì cũng có kinh nghiệm tư vấn gần như chị Thanh Tâm rồi. Nhưng chưa bao giờ tôi gặp một người mở đầu câu chuyện một cách tuyệt vọng như thế. Lúc đó tôi nghĩ là chị này đang mắc bệnh hiểm nghèo. Nên nhẹ giọng tư vấn : “Chị bình tĩnh, có chuyện gì từ từ nói với mình. Chắc chắn có cách giải quyết”.

Đầu dây bên kia nức nở: “Anh ơi em không muốn sống nữa. Nếu mà có một mình thì em chết quách cho rồi, nhưng em còn con em. Nếu em mà chết thì bố nó có bắt buộc phải nuôi nó không ? Hay là để cho bố mẹ em nuôi cháu ?”

Thám tử Yuki: về nguyên tắc thì bố mẹ có trách nhiệm nuôi dưỡng con dưới 18 tuổi. Nếu chị chết thì chồng chị sẽ có nghĩa vụ nuôi dưỡng đứa bé. Nhưng chị phải bình tĩnh đã, có gì bế tắc chị cứ nói với mình. Đừng nghĩ  quẩn như vậy.

Khi thám tử làm tư vấn chuyện tình cảm

Chị gái kia: Thôi anh không cần phải quan tâm đến chuyện của em đâu. Em chỉ muốn biết có cách nào để bố mẹ em được nuôi con em không. Em không muốn nó phải sống với thằng kia.

Thám tử Yuki: Trừ khi cả bố lẫn mẹ đứa trẻ đều chết hoặc mất năng lực hành vi. Dân sự thì ông bà mới có quyền được nuôi cháu. Hoặc bố mẹ chị có bằng chứng về việc chồng chị ngược đãi, hành hạ con chị. Mà thôi, đó cũng là lí do chị phải tỉnh táo. Chị mà chết thì chỉ khổ con chị thôi.

Chị gái kia gào lên: “Anh thì biết cái gì. Mặc kệ tôi. Chỉ có chết thì tôi mới hết khổ thôi”. Nói xong chị ta cúp máy luôn, bỏ mặc thám tử đang sững sờ.

 Mất công tư vấn mà lại bị ăn chửi, nghĩ cũng hơi bực mình. Nhưng tôi có tính là không làm việc nửa vời, nhất là chị gái kia có vẻ tuyệt vọng thật sự. Khả năng nhảy lầu nhảy sông là rất cao. Nên tôi gọi lại ngay, nhưng chuông kêu reng reng mà không thấy bắt máy.

Ức chế, thám tử mới rút chiếc cục gạch 110i thần thánh ra gọi lại. Chuông kêu 2,3 hồi thì chị gái kia cũng bắt máy. Không để cho bên kia kịp nói gì, tôi gào luôn: Chị bị điên à. Chị ích kỷ vừa thôi. Cuộc sống này không phải của riêng chị. Chị mà chết thì chỉ mình chị trốn thoát khỏi số phận. Vậy còn bố mẹ chị, con chị thì sao. Sống khốn nạn thì đời này có đầy, nhưng chết khốn nạn thì không nhiều đâu. Chị muốn chết thì cầm dao đâm chết bố mẹ lẫn con chị rồi hãy chết. Đừng để người thân chị đau khổ cả đời.

Nghe vậy chị kia nín khóc luôn, rồi bật cười: Ông điên à, tôi đòi chết bao giờ.

Thám tử: Thế đứa nào vừa bảo chỉ có chết mới hết khổ ?

Chị gái kia: Thì đời là bể khổ. Nếu ai cũng chọn chết để hết khổ thì chắc chỉ còn mình ông sống. Tôi nói thế chứ bố bảo tôi cũng không dám chết.
Thám tử: Thế dỗi hơi hay sao mà gọi điện nói vớ vẩn.
Chị gái kia: Ai bảo đi public số lên mạng (hotline mà ta 1900 0002). Ai bảo tôi gọi ông nghe máy. Tôi đã cup máy rồi ông còn gọi lại làm gì ?

Á đù. Cả đời này số lần làm việc thiện miễn phí của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà lần này còn bị chửi cho như cờ hó. Nhục vcl. Tôi cũng chẳng rảnh mà đi cãi nhau với con hâm dở này làm gì. Cúp máy đi chơi cho bớt ức chế.
Tưởng thế là thôi, ai dè lúc đang đi với một em gái mưa thì chị kia gọi lại.
Hơi bực nên tôi nói: Chị có chuyện gì ?
– Buồn, không có việc gì làm. Gọi điện cho ông tâm sự chút.
Á đù. Con hâm dở này, giờ hắn nghĩ mình như chị Thanh Tâm tư vấn tình cảm luôn rồi.

Thám tử: Tôi đang bận. Mà có vấn đề gì liên quan đến ngoại tình hay pháp luật gì hãy tìm tôi. Mấy cái tình cảm vớ vẩn tôi không giải quyết đâu. Tôi có người yêu rồi. *smile* J (thể hiện mình minh bạch trong cái nhìn soi mói của em gái mưa).

Chị gái kia: Ông điên à. Tôi thấy ông hâm hâm dở dở thích xen vào chuyện của người khác (WTF?). Thấy hay hay nên mới gọi nói chuyện. Chứ tôi tán ông quái đâu mà khoe có bạn gái với tôi làm gì.
Thám tử: Không tán, không tư vấn pháp luật, thì gọi cho tôi làm gì ?
Hắn hạ giọng, lại cái điệu buồn buồn: Thì chuyện đời tôi thôi. Tôi chả biết kể cho ai. Mà tôi với ông chẳng quen biết, nghe xong ông cũng quên. Rồi tôi với ông cũng chẳng bao giờ gặp nhau. Ông để tôi giãi bày chút nhé.

Thám tử: Tôi đang đi với người yêu, để lúc sau gọi lại nhé.
Chị gái kia: Phét(xạo). Nhưng được rồi, tôi sẽ gọi lại sau. Cứ thử không nghe máy xem.

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website: www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại Việt Nam

           Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!