Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (16)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (16)

Chapter 16

   Tôi cười thầm vì bọn nó nghĩ tôi không dám đột nhập vào trong. Vấn đề tôi đang thắc mắc là. Tại sao thằng Thuần  lại biết lối vào đằng sau ngôi nhà này ?  Nhưng lúc đó cũng không còn thời gian tìm hiểu. Nên tôi cũng thống nhất để thằng Thuần đi trước dẫn đường.
Ở bên phải nhà là khu đất trống nhưng con mương lại ăn sâu vào bên trong. Nên muốn vòng ra sau chúng tôi buộc lòng phải đi phía bên trái. Phía giáp với nghĩa địa.

Lúc đó khoảng 7h, trời cũng đã tối hẳn. Và như đã nói thì khu này chả có điện đóm gì. Nên chúng tôi buộc phải bật đèn flash trên điện thoại mò mẫm tiến vào nghĩa địa. Đen cái là điện thoại của tôi với cái Nhung sau khi lướt FB cả buổi chiều. Đều đã hết pin. Duy thằng Thuần  có con 1202 là còn pin. Vậy nên bọn tôi phải bám sát rạt phía sau nó.

Thám tử bắt ma – câu chuyện không kinh dị 16

Không nói thì chắc bạn cũng biết cảm giác thốn đến tận rốn. Khi lần mò trong nghĩa địa với thứ anh sáng mờ mịt phát ra từ em 1202. Nhất là khi đi gần những ngôi mộ mới xây. Ánh lân tinh lập loè như đom đóm khiến tôi rợn hết cả tóc gáy. Đi bên cạnh cái Nhung không nói gì nhưng nó cứ bấu chặt lấy tay tôi. Cũng thuộc loại anh chị trong giang hồ. Nhưng dù sao nó cũng là con gái. Người nó có thể không sợ nhưng không thể không sợ ma.

   Chỉ có thằng Thuần là cứ phăm phăm bước đi. Thậm chí tôi còn thấy nó có vẻ phấn khích như đang tham gia 1 cuộc phiêu lưu. Hơn nữa nó còn có vẻ thuộc đường. Đây là nghĩa trang kiểu nông thôn ngày xưa. Có nghĩa là nó chả có quy hoạch gì hết. Các ngôi mộ được quay ngang quay dọc. Và đặt vị trí cho hợp phong thuỷ với năm sinh năm mất của người chết. Hơn nữa mộ mới chôn với những mộ đã bốc mả nằm xen kẽ. Thậm chí đè lên nhau. Rồi thì cỏ dại mọc cao đến thắt lưng. Vậy mà thằng Thuần nó chả phải dừng lại để xác định phương hướng. Cứ gạt cỏ lùi lũi tiến vào.
Đi đến phía cuối nghĩa trang tôi thấy có 1 bức tường.  Xây ngăn nghĩa trang với khu vườn đăng sau nhà lão Tùng. Tường cũng không quá cao, thằng Thuần  đưa đèn pin cho tôi. Xong với tay nhún người 1 cái là đã trèo lên được thành tường. Xong nó đưa tay kéo cái Nhung còn tôi thì đủn mông em ấy lên. (Giờ phút này cũng chả có tinh thần đâu mà nghĩ đến mông với vú của em ấy nữa). Em Nhung lên xong thì tôi cũng trèo vào theo.
Đằng sau ngôi nhà lão Tùng là 1 cái sân. Chứ không hẳn là 1 mảnh vườn như thằng Thuần  nói. Nó gọi là vườn có lẽ vì cái sân đó kê rất nhiều chậu hoa và cây cảnh. Xong lại còn có 1 cái bàn đá, chắc để ra đây ngắm hoa với ngắm mương. Nếu không có cái nghĩa địa ngay bên cạnh. Thì có lẽ tôi sẽ đánh giá lão Tùng là người yêu thiên nhiên cây cỏ. Và biết thưởng thức cái đẹp. Có điều … bất cứ ai ngồi ngắm nghĩa địa mỗi khi chiều về. Thì đều không thể đánh giá là người bình thường được.

Tôi đang quan sát và ngầm đánh giá thì thằng Thuần đã kiếm đâu ra đc 1 thanh gỗ. Rồi luồn qua khe cửa đẩy cái chốt bên trong. Đoạn nó mở cửa tiến vào. Tôi với cái Nhung cũng bước theo.
Ánh đèn pin mờ mờ từ chiếc Nokia của thằng Thuần. Khiến tôi không thể nhìn được toàn bộ. Nhưng tôi có thể áng chừng mình vừa bước vào 1 căn phòng rất rộng và không  nhiều đồ đạc. Không hiểu sao lúc đó tôi lại nhớ lại câu chuyện cái Trang kể. Nếu đúng như những gì em ấy nói. Thì xung quanh đây có rất nhiều vong của các cô gái trẻ. Ánh sáng mờ mờ từ chiếc điện thoại của thằng Thuần càng khiến tôi lo sợ. Liệu ở 1 góc nhà nào đó hiện ra một bóng áo trắng rũ tóc đừng chăm chăm nhìn mình.
Tôi lắc mạnh đầu 1 cái cho đỡ sợ rồi quay qua nói với thằng Thuần. “Phòng của cái Trang ở đâu. Thử vào đó xem sao”.
Thằng Thuần không nói gì, chỉ gật đầu rồi dẫn đường. Một thằng láu táu và mồm mép như nó mà giờ cũng im thin thít. Chứng tỏ ở đây không chỉ có mình tôi nhát gan. Cái Nhung thì không nói làm gì rồi. Nó hiện giờ đang nắm chặt tay tôi bằng bàn tay run run và ướt đẫm mồ hôi của nó. Có lẽ nó bắt đầu ân hận vì quyết định theo bọn tôi chui vào căn nhà này.

Tôi hít 1 hơi dài để lấy lại bình tĩnh rồi bám sát theo. Thằng Thuần bước sang 1 căn phòng khác. Ánh đèn điện thoai vẫn xẹt qua xẹt lại soi các đồ vật trong nhà. Một cái tủ gỗ, một bộ bàn ghế, một cái sập …  Tất cả đều kiểu cổ hoặc là đồ cổ thực. Trong cái ánh sáng này và với khả năng lìu tìu của mình. Làm sao tôi có thể nhận định được.  Những bức tượng đặt khắp phòng, tượng di lặc, tượng quan công, tượng khổng minh. Rồi còn cả những bức tượng tôi không kịp quan sát hoặc không biết tên… Tất cả đều tạo thành những chiếc bóng méo mó dị dạng. Bị hắt lên bức tường xỉn màu khi ánh đèn pin chiếu qua.

   Ánh đèn chiếu đến 1 chiếc cầu thang bằng gỗ. Thằng Thuần dẫn bọn tôi lên trên tầng 2. Trên này hình như cũng có 2 phòng lớn. 1 cái bên trái được ngăn lại bởi cánh cửa gỗ lớn. Thằng Thuần nói nhỏ giải thích: “phủ của lão Tùng”. Đoạn nó bước sang căn phòng bên phải đẩy cửa bước vào.
Đây là 1 căn phòng ngủ cũng theo lối cổ mặc dù không có nhiều đồ đạc. Giường, tủ, bàn trang điểm và 1 cái rương thật lớn đặt bên cạnh tủ. Chiếc giường áp vô tường và quay về phía 1 chiếc cửa sổ lớn. Bên ngoài hình như trăng đã lên.  Ánh sáng mờ mờ xuyên qua chiếc rèm che hắt vào trong phòng. Tôi tiến lại nhìn ra ngoài cửa sổ và tí nữa đái ra quần. Lão Tùng này quả thật biến thái. Bên ngoài cửa sổ là toàn cảnh nghĩa địa. Trăng khiến những nấm mồ ẩn hiển trong ánh sáng mờ mờ.
Chiếc bàn đá ở sân tầng dưới và cánh cửa sổ này. Càng làm rõ sự biến thái của lão Tùng. Dường như lão này rất có cảm hứng với … nghĩa địa. Lão thích ngắm nhìn những ngôi mộ thì phải. Và tôi tự hỏi là tại sao Trang có thế sống ở đây từng đó thời gian. Thậm chí, như em ấy nói thì lão tùng không ở đây thường xuyên.

 Như vậy Trang sẽ phải ngủ ở đây.  Trong 1 căn phòng hướng ra nghĩa địa. Với rất nhiều vong các cô gái trẻ đến bên cạnh hằng đêm. Tôi không khỏi ngầm nhận định: Trang cũng biến thái không kém lão Tùng. Giả sử là tôi, cho tôi 5 tỷ chứ có 50 tỷ. Tôi cũng không dám ở lại đây 1 đêm nào 1 mình. (à mà 50 tỷ thì … cũng phải cân nhắc *cười*)
… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website : www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử uy tín hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!