Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (20)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (20)

Chapter 20

Cái Nhung đáp: Dưới này, đm khẽ khẽ cái mồm mồm thôi. Cứ như nhà ông không bằng.
Thằng Thuần vừa đi xuống cầu thang vừa đáp: Đm. Đéo hiểu sao hôm qua lại buồn ngủ. Mà sáng nay ngủ dậy lại thấy đau đầu thế.
Thái độ của thằng Kiên làm tôi thấy nghi nghi. Một người bình thường ở trong hoàn cảnh của bọn tôi.  Khi tỉnh dậy chả bao giờ oang oang như thế. Nó không sợ trong nhà này vẫn có người hay sao. Hơn nữa, tại sao 3 đứa cùng ngủ mà riêng nó lại bị đau đầu ?

Thằng Thuần  không để ý thái độ của tôi. nó giục: Thôi đi về. Đm, chả cái dại nào giống cái dại nào. Tự nhiên chui rúc vào đây làm lol gì không biết nữa. Mà cái Trang cũng có ở đây đéo đâu.
Cách nói chuyện của nó khác hẳn hôm qua, hôm qua nó còn nói chuyện lịch sự ít nhất là với tôi. Vậy mà hôm nay nó văng phụ khoa khắp nơi, chả nê nang gì ai.
Thấy trong nhà cũng chẳng còn gì để xem xét.  Mà thằng Thuần thì có vé sốt ruột và khó chịu. Nên tôi với cái Nhung đồng ý đi về.

Thám tử bắt ma -câu chuyện không kinh dị (20)

   Trên đường về thằng Thuần lặng thinh không nói gì.  Trái ngược hẳn với lúc đi khi mà nó chém gió tung trời. Cái Nhung thì lại tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Còn tôi ngồi sắp xếp lại mọi chuyện.  Càng nghĩ càng thấy có quá nhiều điểm nghi vấn. Hơn hết, tôi lờ mờ cảm thấy căn nhà đó đang che dấu những bí mật khủng khiếp. Bí mật khủng khiếp hay tội ác khủng khiếp.

Sau khi thằng Thuần  thả bọn tôi xuống nhà cái Nhung rồi chạy đi. Tôi quay sang nói với Nhung: Em  có tìm hiểu giúp anh xem. Thời gian đây có con gõ nào bị mất tích được không ?
Nhung đáp: Anh bị làm sao đấy. Trai tứ chiếng, gái giang hồ, bọn nó phiêu dạt khắp nơi. Làm sao mà biết hết được. Ngay như trong team em ngày xưa thỉnh thoảng vẫn có đứa biến mất. Chả nhắn nhủ gì lại. Anh hỏi thế đến bố em cũng chịu.

Tôi: Đấy là em không quan tâm nên không tìm hiểu thôi. Chứ bây giờ em tập trung điều tra kiểu gì chả có kết quả. Hơn nữa anh có bắt em  phải đưa ra con số chính xác đâu. Em cứ dò hỏi càng nhiều càng tốt. Còn lại là việc của anh.
Nhung đáp giọng hí hửng: Vậy là anh em mình đang điều tra à. Giống mấy chuyện anh kể  trước đây hả.

Tôi cười: Cứ coi là như vậy.
Nhung: Thế thì đếch ăn thua rồi.
Tôi: Sao ?
Nhung: Vì mấy chuyện anh kể thì toàn chị Thủy Ngân điều tra. Chứ anh có biết cái gì đâu.
Tôi: … (nó còn troll tôi nữa, mà thôi … nhắc lại thêm buồn).

Nhung: Thôi em trêu vậy thôi. Nhưng mà quả thật tìm thông tin những đứa mất tích khó lắm. Không phải không có mà là vì nó quá nhiều. Hầu như đã làm nghề này bọn nó sẽ dấu thông tin. Và hầu như đứa nào đi khách 1 thời gian cũng sẽ âm thầm bỏ cuộc chơi. Lúc đó bọn nó muốn giũ bỏ quá khứ.  Thì chả bao giờ liên lạc lại với những mối quan hệ cũ nữa.
Tôi: Thông thường là như vậy, nhưng cũng đầy đứa vẫn để lộ thông tin. Em ngày xưa chả nắm hết thóp bọn nó còn gì. Với lại, em chỉ cần tập trung tìm hiểu những đứa có khả năng có căn là được.

Nhung: Có căn, đéo ai biết được. Em có căn đéo đâu mà em biết bọn nó có căn.
Tôi: Trời ơi. Thì xem đứa nào không phải mùng 1 với rằm mà chăm đi đền chùa. Chăm đi xem hầu đồng là biết. Đến chuyện đấy mà em cũng không biết. Thì anh cũng éo hiểu sao ngày xưa. Em quản lý được cả cái team ngần đấy con gõ nữa.
Nhung ậm ừ: Thôi được rồi. Để em hỏi xong có gì báo lại anh nhé.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!