Thám tử kể chuyện : củi ngâm dầu của nhạc trưởng (7)

Thám tử kể chuyện : củi ngâm dầu của nhạc trưởng (7)

Chapter 7

Công ty tôi vào giai đoạn mới thành lập, mọi thứ còn ngổn ngang. Nhân sự thì ít mà lỏng lẻo. Mỗi phòng ban, trừ trưởng phòng chỉ có 1,2 người làm việc chính. Phòng tôi thì có một ông trưởng phòng tên Dũng. Nhưng ông này vốn dĩ là phó phòng tổ chức của tập đoàn PVC (công ty mẹ). Ông ý được cử xuống kiểu kiêm nhiệm. Giúp đỡ công ty con trong quá trình thành lập ban đầu thôi. Sau khi thành lập xong ông ý sẽ rút về. (Chứ ngu gì đổi chức phó phòng công ty mẹ lấy trưởng phòng công ty con. Lại còn ở chỗ khỉ ho cò gáy này). Cũng bởi kiêm nhiệm nên thỉnh thoảng ông ấy mới xuống, còn lại toàn chỉ đạo tôi từ xa thôi.

Tóm lại là sau khi tôi vào được một thời gian. Thì mọi công việc liên quan đến tổ chức nhân sự đều phải qua tay tôi. Lúc đầu thì tôi rất trong sáng, làm ăn nghiêm chỉnh. Chấp hành đúng chủ trương của Đảng và nhà nước. Nhưng sau một thời gian nhìn trước ngó sau tôi mới thấy mình dại. Mọi người xung quanh tôi chẳng có ai dại vậy cả. Thằng nào cũng ăn. Thằng lớn ăn đằng lớn, thằng bé ăn đằng bé. Lớn thì như ông giám đốc mua vài trăm tấn sắt. Mà mỗi cân khai khống lên hàng chục ngàn. Bé thì như đồng chí Phú lỉnh bớt xén, nâng giá vật tư. Mỗi tháng cũng cá kiếm được vài chục củ.

Thám tử kể chuyện : thanh củi ngâm dầu của nhạc trưởng 7

Tôi  thì vốn dĩ chả phải tuýp trung với đảng hiếu với dân. Nên mặc dù bản chất thật thà nhưng dòng đời xô đẩy thì cũng sa ngã thôi.
Đúng là đợt đó, sau một thời gian quan sát động tĩnh. Thấy nhà nhà chấm, người người mút. Tôi cũng sốt ruột, chả ngồi yên được. Một phần vì cũng muốn có đồng ra đồng vào cho bằng anh bằng em. Nhưng 1 phần vì không muốn bị đi chăn kiến.
Tại sao lại đi chăn kiến. Kể luôn cho anh em nghe nhé.

Số là vào công ty được mấy tháng, trong khi mọi người trong công ty đua nhau làm giàu. Thì tôi vẫn giữ 1 tâm hồn trong sạch, không hề bị vấy bẩn bởi đồng tiền. (Thật ra lúc đó vẫn còn nhát sợ chả dám làm gì thì có). Đến 1 hôm, ông Dũng trưởng phòng gọi tôi lên nói chuyện. Ông  ấy xuống công ty và quẳng vào mặt tôi 1 tập hồ sơ.  Xong bảo: Chú soạn Hợp đồng lao động cho anh nhận mấy đồng chí này vào đội hàn. Lương mỗi thằng 7 củ nhé. Hợp đồng thời vụ thôi.
Tôi dạ một tiếng rồi làm ngay.

Nhưng đến hơn 1 tuần sau, tôi vẫn chả thấy ma nào đến nhận việc. Lúc đó tôi đoán là mấy đồng chí này quẳng hồ sơ xin việc. Nhưng sau kiếm được chỗ nào ngon hơn nên bỏ.
Việc công nhân nộp hồ sơ xong không đi làm vốn dĩ cũng là chuyện bình thường ở huyện. Nên tôi cũng không để ý nữa. Nhưng đến cuối tháng, khi tôi chuyển bảng chấm công và bảng lương qua mail cho đồng chí Dũng ký. Thì đồng chí ấy mới chat hỏi (vì hôm đấy đồng chí Dũng không xuống công ty). “Ơ, thế chú không chấm công cho mấy thằng mới vào tháng này à”.

Tôi chat lại: Nhưng em có thấy thằng nào đi làm đâu mà chấm ạ.
Chat xong thì tôi thấy chữ đã xem. Nhưng sau đó không thấy đồng chí Dũng phản hồi lại gì nữa. Lúc đó tôi mơ hồ cảm thấy hình như có cái gì đó sai sai.
Hôm sau thì đồng chí Dũng lại đích thân xuống công ty. Xong gặp tôi thì đồng chí ấy vẫn cười nói vui vẻ như chẳng có gì xảy ra. Tôi thở phào 1 cái nghĩ thầm: Chắc hôm qua đồng chí ấy kiểm tra lại. Thì thấy đúng là bọn công nhân nó ko đi làm thật. Rồi thì bận quá nên không có thời gian trả lời tôi.

Đến chiều, trước khi về đồng chí ấy rủ tôi đi uống bia. Đồng chí Dũng ở Hà Nội nhưng sáng lái ô tô đến cty. Chiều lại lái ô tô về, rất ít khi ở lại cty. Tôi thì bé đến lớn ghét bia rượu cay đắng. Nhưng sếp chỉ đạo thì bố bảo tôi cũng không dám từ chối.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!