Thám tử kể chuyện : Củi ngâm dầu của “nhạc trưởng”(2)

Thám tử kể chuyện : Củi ngâm dầu của “nhạc trưởng”(2)

Chapter  2

Có tí men trong người nên ngồi nói chuyện 1 lúc. Quay ra đã thấy Phú lỉnh ngủ lăn quay từ đời nào. Mà thằng này xấu thói, lâu lâu lại thấy nó ngáy rống lên như rít thuốc lào. Tôi  nhìn Phú lỉnh lắc đầu ngán ngẩm: Đêm nay sẽ là 1 đêm dài rồi.
Tôi  vốn cũng chả phải công tử nhà giàu. Cuộc sống cũng lăn lộn bôn ba nhiều. Cơ mà tôi có 1 thói quen không bỏ được. Đấy là phải ngủ 1 mình, mở đèn ngủ và … yên tĩnh.

Vậy mà đêm nay lại phải ngủ cùng với thằng con rời ngáy ầm ầm như này. Khốn nỗi, thà nó ngáy liên tục thì nằm 1 lúc nó cũng quen. Chắc cũng cố chợp mắt được. Đằng này nó cứ im im độ dăm mười phút xong. Tiên sư bố nó lại rống lên như bị chọc tiết. Thế thì bố thằng nào ngủ được. Thật bất hạnh cho con nào sau này lấy phải thằng Phú lỉnh. Tôi  âm thầm nguyền rủa.

Nhưng con nào bất hạnh đấy là truyện sau này. Còn hiện tại thì đêm nay tôi mới chính là thằng bất hạnh. Tôi lấy điện thoại ra, cố đọc vài chương truyện cho già già mắt. May ra ngủ được chăng.

11 Giờ, quả thật đọc truyện cũng có tí công hiệu. Cộng thêm cả ngày đi đường dài, người mệt mỏi rã rời. Tôi vứt điện thoại sang bên, nhắm mắt thiu thiu ngủ. Ơn giời, hình như Phú lỉnh ngáy nhiều nên mệt. Nên cũng cỡ 15phút rồi không thấy ho he gì nữa. Tôi khấp khởi mừng thầm.

Thám tử kể chuyện : thanh củi ngâm dầu của nhạc trưởng

Tôi vừa thiếp đi thì hình ảnh căn nhà giữa đồng vắng ùa vào đầu. Tôi thấy mình đang đứng trước tòa nhà như lúc chập tối. Nhưng không có ai đến mở cửa cho tôi. Đột nhiên tôi thấy mình đi xuyên qua được cánh cửa, vào trong nhà. Hành lang tối om và có bóng người phía trước đang gọi tôi. Bóng đó thì rõ ràng là con gái. Mà con gái thì tôi có từ chối bao giờ. Tôi tiến đến gần. Tôi muốn nhìn thấy mặt đứa con gái đó.

 Nhưng càng đến gần thì đứa con gái đó càng lùi xa. Tôi chạy nhanh hơn, xuyên qua các bức tường, các căn phòng. Bất chợt tôi thấy mình đang đứng trong một gian phòng nhỏ, tối om. Và đứa con gái kia thì đã biến mất. Tôi  đang dáo dác tìm xung quanh. Thì chợt thấy trong góc phòng có một đôi mắt sáng quắc đang nhìn. Tôi hét lên nhưng thấy miệng cứng ngắc, không phát ra tiếng. Và rồi …. khò khò khò.

Tiếng ngáy của Phú lỉnh làm tôi choàng tỉnh giấc trở lại với thực tại. Mồ hôi ướt ròng ròng. Tôi mở trừng mắt, cố xua cái giấc mộng kỳ dị vừa rồi. Tôi thấy mình đang nằm quay mặt vào tường. Và trong phòng thì không hiểu sao sáng lắm. Ánh sáng hắt bóng tôi lên bức tường trước mặt. Tôi quay người lại thì thấy cửa sổ mở toang. Chắc hôm nay giữa tháng nên trong phòng tràn ngập ánh trăng. Bình thường thì cảnh trăng vào cửa sổ đòi thơ này hẳn sẽ lãng mạn lắm.

 Có điều cơn ác mộng vừa rồi khiến tôi thấy nó kỳ dị. Ánh trăng dường như không làm căn phòng bớt tăm tối hơn. Mà chỉ khiến những góc khuất – nơi ánh trăng không len đến được trở nên mờ ảo. Tiếng dế hòa cùng tiếng ếch từ ngoài đồng theo gió đưa vào càng làm mọi thứ thêm ma mị.

Tôi vốn dĩ không phải đứa nhát gan. Nhưng hình ảnh trước mặt cũng khiến tôi gai gai người. Thằng chó Phú lỉnh đã thôi ngáy. Tôi lại nhắm mắt, cố tìm lại giấc ngủ. Và thầm hi vọng không gặp cơn ác mộng lúc trước nữa. Nhưng cứ nhắm mắt lại thì cái hình ảnh trong mơ lúc nãy lại ám ảnh tôi. Tôi cứ như nhìn thấy cái bóng áo trắng phía trước. Và cả đôi mắt đang từ góc phòng nhìn ra nữa. Nằm một lúc, đầu nặng chình chịch tôi có vẻ như thiếp đi.
Khò … khò …

TSB thằng chó chết này. Tôi vừa lầm bầm chửi vừa quay người lại định đạp cho Phú lỉnh 1 cái. Rồi tôi thấy lạnh xương sống… Một cái bóng trắng lướt ra khỏi phòng. Chính cái bóng xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tôi vội nhắm chặt mắt lại và tự nhủ : có lẽ mình đang mơ. Nhưng đây rõ ràng đâu phải là mơ, tôi đang thức mà. Mồ hôi toát ra đàm đìa, tôi ngồi nhổm dậy lay Phú lỉnh.

 

 

 

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!