Thám tử YUKI: Kỳ án đạo chích ở Biệt dinh P4

tham-tu-yuki-ky-an-dao-chich-o-biet-dinh-p4

Chìa khóa vàng của Gã tiều phu

 Trưa đó tôi dùng bữa cùng nữ chủ khá ngon miệng, có lẽ nhờ cảm giác có manh mối sáng nay. Nữ chủ bữa nay hơi nhợt nhạt. Bà nói chuyện nhiều hơn với tôi. Hỏi tôi đã có manh mối gì chưa. Sáng nay tôi đi đâu.

Tôi kể cho bà nghe về cảm giác của mình khi đi dạo quanh ngọn đồi biệt dinh này. Tôi nhấn mạnh về cấu trúc các căn biệt thự với vài thắc mắc nhờ bà giải đáp. Quả nhiên bà rất sành kiến trúc. Bà hỏi tôi có kết bạn với  ai chưa? Tôi nói chỉ chào hỏi vài người gặp lúc đi đường. Họ quý tộc và xa cách quá. Cuối cùng, bà hơi sốt sắng đôi chút hỏi tôi có tìm ra manh mối chi cho vụ án chưa? Tôi ngập ngừng. Nên chăng nói bà nghe về những điều tôi nhận thấy? Nữ chủ khá căng thẳng, nhìn sâu vào mắt tôi chờ đợi.

Tôi chợt đáp: “Lối mòn đang hiện lên.”. Nữ chủ mỉm cười: “Vậy thì tốt. Mong tin của cô.”.

Sau bữa trưa, nữ chủ đi nghỉ. Tôi về phòng vẽ lại những hình dung về vụ việc. Những mối nối lần lần hiện rõ. Tôi thoáng ngạc nhiên với những câu hỏi mới: “Nữ chủ là ai?” – Đó là một trong các mối nối quan trọng nhất trước khi tôi gặp lại gã tiều phu vào sáng mai.

Trước đây khi làm việc, chúng tôi luôn giữ bí mật và không can thiệp đời tư khách hàng. Nhưng lần này, nữ chủ thật bí ẩn – khách hàng của chúng tôi lạ mà quen. Tại sao cô ta sống như ở ẩn tại khu biệt dinh này một cách cô đơn trong độ tuổi xuân sắc? Tại sao cô ta luôn tỏ ra mệt mỏi với các mối quan hệ khác ngoài người giúp việc? Tôi gạt phăng câu trả lời ở ẩn tránh xô bồ bên ngoài trong lối sống của nữ chủ này. Bà ta vẫn chuyện phiếm về đời tư các ngôi sao đang nổi với người giúp việc trong vài lần tình cờ tôi nghe được. Bà ta quan tâm tới chứng khoán, giá ngoại tệ và vị trí quyền lực trong nội các bằng cách theo dõi báo chí sát sao.

Và nhờ câu chuyện sáng nay với gã tiều phu mà tôi tình cờ gặp gỡ.

Tại sao trong nhà nữ chủ luôn luôn có những món quà được gởi tới vào mỗi cuối tháng? – Một tiết lộ mà bà giúp việc cho tôi hay khi tình cờ tôi thấy bà ra nhận bưu phẩm. Tại sao nữ chủ thường không hề dùng các phương tiện liên lạc hiện đại như điện thoại, máy tính, máy fax… mà chỉ dùng thư tay? Đó là kết quả tôi thu thập được sau vài ngày ở nhà bà.

Mối nghi hoặc đầy hoang mang về nữ chủ này lớn dần. Tôi vội vã nối liên lạc với đồng nghiệp ở văn phòng nhờ giúp đỡ. Hy vọng những nghi ngờ của mình sớm được giải đáp. Có như vậy thì kỳ án đạo chích ở biệt dinh này mới sớm sáng tỏ. Và hy vọng kết thúc vụ án đạo chích biệt dinh sớm hơn dự trù. Tôi bắt đầu ớn lạnh và buồn tẻ trong ngọn đồi quý tộc xa hoa nhưng lạnh lẽo này. Tôi thèm một ly cà phê đá mỗi sớm mai trong chộn rộn công việc và niềm vui ngày mới với bạn bè ở Sài Gòn hơn. Tôi nghĩ thế và ngủ quên cho tới lúc bị bà giúp việc đánh thức dậy dùng bữa tối.

tham-tu-yuki-ky-an-dao-chich-o-biet-dinh-p4

Quả không sai so với mường tượng và những dấu vết tôi lần theo. Kỳ án đạo chích được sáng tỏ. Tôi thu thập tài liệu cần thiết và trở về Sài Gòn trong sự ngỡ ngàng của nữ chủ. Bà hỏi tôi sao không kết thúc vụ việc tại biệt dinh mà phải về Sài Gòn? Tôi nói cần phải về làm một số chuyện trước khi báo cáo lại vụ việc cho khách hàng và sẽ quay lại ngay.

Nữ chủ hơi nghi ngại nhưng tôi tìm cách trấn an bà rằng cần về lấy thêm đồ nghề theo dõi tên trộm mà tôi phát hiện vốn là người làm vườn cho bà – tôi cần chứng cứ trước khi vạch mặt hắn. Nữ chủ rất giận khi nghe kết quả đó. Tôi nói bà cần bình tĩnh để tôi làm chứng cứ đưa bà vạch mặt hắn. Nữ chủ tỏ ra khá thất vọng về người làm vườn, nói cảm ơn và mong tôi quay lại sớm để kết thúc vụ việc. Bà bỏ lên phòng nghỉ ngơi.

Một tháng sau tôi trở lại ngọn đồi quý tộc. Tôi trở lại cùng người tiều phu ở ngọn đồi. Anh vốn là một cảnh sát hình sự cài cắm tại đây theo dấu một vụ án buôn bán động vật quý hiếm. Và nữ chủ X. khu biệt dinh – khách hàng của chúng tôi là một mắt xích quan trọng trong đường dây buôn bán đồ mỹ nghệ quý hiếm xuyên quốc gia. Tệ hơn, bà này còn mắc chứng “nghiện sex”. Bà là người phân phối đồ mỹ nghệ từ động vật quý hiếm cho các đầu nậu tại Việt Nam.

Đó là lý do mà hàng tháng nữ chủ thường nhận “quà” – những món đồ quý hiếm trong nhà bà được chuyển về theo đơn đặt hàng của khách. Những vụ trộm thực ra là việc hợp thức hóa việc biến mất các món đồ quý hiếm trị giá hàng tỷ đồng của nữ chủ trong các thương vụ mua bán.

Và những gã trai thường biến mất sau màn đêm chỉ là cái cớ kết hợp với những tên trộm trong màn kịch. Tệ hơn họ chỉ là những gã trai bị nữ chủ lạm dụng sex đến sợ hãi phải bỏ chạy trong đêm đến “một đi không trở lại”.

Chúng tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng bên lối mòn cũ trên “ngọn đồi quý tộc”. Anh T. – cảnh sát hình sự và tôi đã tình cờ kết hợp để phá án. Chúng tôi thành bạn bè sau đó. Nhưng chỉ trong chừng mực. Nghề nghiệp của chúng tôi là vậy. Khi cần chúng tôi vẫn là đồng sự. Căn biệt dinh trong kỳ án đang chờ đổi chủ. Bà giúp việc cũng bị bắt sau đó vì là đồng phạm của nữ chủ.

Ngọn đồi quý tộc lạnh lẽo trong sương phủ. Có lẽ đó là nơi mà chúng ta vẫn hằng ao ước trong cuộc sống chật vật. Nhưng đã ở đây rồi thì chưa hẳn ai ai cũng mong đó là chốn dung thân cuối cùng của đời mình.

Ngọc Lam nữ Thám Tử YUKI

“Các vụ án đều có thật, tuy nhiên tên nhân vật và nội dung bài viết đều được thay đổi nhằm mục đích bảo mật tuyệt đối mọi thông tin cho khách hàng”

Trả lời