[ Phần 1 ]

Ông của tôi – một thám tử thuộc tổ án mạng đã về hưu – vừa kể cho tôi nghe về một vụ án khiến ông phải trằn trọc hằng đêm.

Tôi đã được nghe ông kể rất nhiều câu chuyện. Ông ấy đã làm thám tử trong suốt 27 năm cuộc đời và tôi cũng đã lớn lên trong những câu chuyện kể của ông cùng với người bạn làm cảnh sát.

Khi tôi còn nhỏ,  ông ấy rõ ràng đã sửa đổi các tình tiết khá nhiều để phù hợp với lứa tuổi của tôi nhưng khi tôi lớn lên, càng ngày tôi càng được nghe nhiều câu chuyện thực tế hơn.

Bắt đầu từ khoảng 2 năm trước, ông tôi bắt đầu đổ bệnh. Kể từ đó, sức khoẻ của ông ấy bắt đầu sa sút một cách trầm trọng. Mặc dù đây là một trong những điều khó khăn nhất mà tôi phải đối mặt nhưng căn bệnh của ông ấy cũng đóng vai trò là một chất xúc tác vô cùng quan trọng cho những câu chuyện mà trước đây ông ấy chưa bao giờ kể. Ông nói rằng, ông luôn giữ chúng ở sâu trong một thư mục “không muốn mở” ở trong đầu.

Ông ấy gọi chúng là: “Những kẻ bất khả thi.”

Nhưng cuối cùng ông ấy đã nói, điều cuối cùng ông ấy đã nói vào tối hôm trước. Ông ấy bảo rằng đó là câu chuyện khiến ông ấy phải trằn trọc mỗi lúc đêm đến và cũng là điều khiến ông ấy luôn phải nghĩ ngợi mỗi lúc ngày về. Ông ấy kể rằng, số lần mà ông ấy lật xem hồ sơ về vụ án nhiều đến mức ông không nhớ nổi là bao nhiêu, ông cũng chẳng đếm được số lần mình đã kiểm tra đi kiểm tra lại vụ án nhưng mọi thứ cũng chẳng giúp ích gì hơn.

Ông ấy quyết định kể lại mọi chuyện với tôi vì chính bản thân ông cũng biết rõ, ông không còn nhiều thời gian.

Tôi đã ghi âm lại cuộc nói chuyện của chúng tôi vào ngày hôm đó nên sau đây chính là bản chép lại nguyên văn câu chuyện. Tôi chỉ bỏ qua các cơn ho hen và mấy nhận xét lạc đề của ông ấy trong quá trình xảy ra vụ án thôi.

————

Đó là một vụ án giết người, một vụ bắt cóc. Chí ít là trông nó có vẻ như thế. Ông và Olson – ông đã kể cho cháu nghe về ông ấy rồi nhỉ – đã tham gia vào vụ án này. Đó là một gia đình, nhà Nebels. Nhà bọn họ có 3 người: Benjamin – chồng, Jennifer – vợ và Katie – cô con gái 6 tuổi của họ. Một trong những người hàng xóm ở gần đó đã ra ngoài lấy báo lúc 6 giờ sáng và nhìn thấy cửa trước của nhà Nebel mở toang hoang. Khi cô ấy sang nhà họ để nhìn xem mọi chuyện có ổn không thì đã phát hiện ra thi thể của người vợ – Jennifer.

Người hàng xóm đã gọi 911 và tụi ông đã ngay lập tức có mặt tại hiện trường. Hiện trường không hề xuất hiện dấu hiệu nào của một cuộc chống cự hay vùng vẫy cả, chính xác là không có luôn ấy.

Không có bất kì dấu vết nào cho thấy có chuyện gì đã từng xảy ra ở đó ngoại trừ thi thể của nạn nhân nhưng chính thi thể cũng không có vết thương hay dấu vết gì cả.

Trên đường về nhà, tụi ông nhận được thông tin qua đài phát thanh rằng người chồng và cô con gái đều đang mất tích. Nếu cháu đang nghĩ “người chồng chính là kẻ chủ mưu” thì tụi ông cũng đã từng nghĩ như thế. Vấn đề ở đây là cả hai chiếc xe của gia đình họ đều vẫn còn ở trong gara nên tụi ông nghĩ rằng có lẽ hắn ta đã đi bộ.

Một số người cảnh sát khác đã đi khắp khu phố nhưng không ai nhìn thấy họ, kể cả hai người hàng xóm đã túc trực trước hiên nhà họ từ sáng sớm cũng không thấy ai. Không một ai nghe thấy bất kì âm thanh náo động nào phát ra từ căn nhà đó hết.

Ông đã nhắc đến thi thể của người vợ nhỉ. Cô ấy không có tóc. Cô ấy được phát hiện trong tình trạng nằm ngửa ở phòng bếp và một phần ba cơ thể của cô nằm dưới gầm bàn. Sau khi khám nghiệm tử thi, tụi ông phát hiện ra rằng…chà, cô ấy chỉ vừa mới…chết. Họ không tìm được nguyên nhân tại sao. Cô ấy hoàn toàn là một người phụ nữ khoẻ mạnh, không hút thuốc, không uống rượu, ăn uống đúng cách và tập thể dục đều đặn. Nó giống như việc cô ấy chỉ vừa chợp mắt và bước một bước đến cái chết luôn.

Dù sao thì tụi ông cũng đã khám xét ngôi nhà. Tụi ông xem xét nó một cách vô cùng cẩn thận, từ tầng hầm đến tầng áp mái nhưng cũng chẳng kiếm được gì. Không có bằng chứng của một cuộc đánh nhau, không có vũ khí, không có bất cứ thứ gì cả.

Vì vậy, tụi ông đã rời đi. Tụi ông đã dành hàng giờ liền trong ngôi nhà đó và dự định sẽ có lẽ nên quay lại nơi này sau một vài ngày với tinh thần ổn định hơn. Tụi ông đến chỗ của người chồng Benjamin đang làm việc. Anh ấy là giám sát viên của một trại gỗ.

Theo như lời kể của đồng nghiệp anh ấy thì Benjamin đã đến nơi làm việc vào ngày hôm đó trước 5 giờ sáng. Khi đến nơi, anh ấy đã tiếp tục đóng mấy cái hộp – thứ mà anh ấy vẫn đang đóng trong văn phòng của mình. Benjamin bảo với đồng nghiệp rằng đó là một dự án cho ngôi nhà của anh ấy. Theo lời của một người giám sát viên khác thì anh ta chỉ mới đóng được tầm một nửa số thứ cần thiết. Khoảng 6h15, anh ấy nói rằng anh ấy cần vào nhà vệ sinh một lát và đó cũng là lần cuối cùng mọi người nhìn thấy anh ấy. Họ cũng không nhìn thấy lúc anh ấy rời đi.

Trong lúc tụi ông ở trại gỗ thì ông chợt nhận ra mình vừa để quên cuốn sổ ghi chú ở căn nhà lúc nãy. Tụi ông lái xe trở lại đó và nhìn thấy họ đang mang thi thể của người vợ rời đi. Vừa bước vào nhà, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi. Đó là…đó là mùi của một xác chết phân hủy đã lâu vừa được phát hiện.

Tụi ông biết chắc chắn đó không phải là mùi toả ra từ thi thể người vợ. Tụi ông đã hỏi một số người cảnh sát và nhân viên pháp y vẫn còn ở trong nhà xem đó là mùi gì nhưng họ nói chúng chỉ mới bắt đầu có mùi trước khi tụi ông đến chỉ vài phút. Ông không hề điêu ngoa khi nói rằng mùi hôi thật sự ở khắp mọi nơi trong căn nhà. Ông đã từng ngửi thấy mùi của một số xác chết trước đây nhưng thứ mùi này làm ông có cảm giác mọi bức tường ở đó đều được lót bằng xác chết.

Một cách nhanh chóng, tụi ông phát hiện thứ mùi đó toả ra nồng nặc từ tầng áp mái. Ông đã kể cho cháu nghe ông từng kiểm tra kĩ càng tầng áp mái có lẽ đến tận 5 lần. Nhưng tụi ông đã quay trở lại, ông và Olson. Ông đã bước lên cái thang kéo nhỏ và khi ông ngẩng đầu lên, ông đã nhìn thấy thứ gì đó. Ổng thấy một mảnh gỗ giống như cái hộp, cháu biết đấy, cái hộp.

Nó có hình dạng giống như một cái hộp đựng súng trường. Cái hộp hình chữ nhật có chiều ngang tầm 1 mét, rộng nửa mét và cao gần 15 cm. Nó đứng thẳng dậy và có máu rỉ ra từ đáy hộp. Tụi ông đã gọi những người chụp ảnh và nhân viên ở đó lại. Họ mau chóng làm việc của mình. Cuối cùng, những cảnh sát khác bắt đầu rút những chiếc đinh ra và mở hộp.

Thi thể của người chồng đổ ra ngoài.

Cháu hãy nghĩ xem. Một anh chàng cao gần 1m8, nặng 65 kg bị nhét vào một chiếc một hộp như ông vừa miêu tả sẽ như thế nào. Xương của anh ấy thật sự trở thành một mớ hỗn độn, tất cả các cơ quan nội tạng đều bị ép phẳng. Chúng gần như trở thành…một mảnh vải ướp nhẹp máu. Ông không biết làm sao mà họ…có thể nhét được anh ta vào đó. Toàn bộ cơ thể anh ấy trở thành hình hộp chữ nhật gồm máu, da và…nội tạng. Da của anh ta đã đổi sang màu tím tái của một thi thể đã chết được tầm 2 tuần…Điều này cũng có nghĩa là không có lí do gì mà có người lại nhìn thấy anh ta ở nơi làm việc vào sáng hôm đó được. Cả hai nhãn cầu của anh ấy cũng biến mất.

Trong lúc tụi ông đang cố gắng đứng đó để hợp lí hoá toàn bộ tình huống trước mặt thì âm thanh gì đó lọt vào tai mọi người cùng một lúc.

Giọng nói của một cô bé đang kêu cứu.

Những gì xảy ra tiếp theo là những người trên gác mái, những người còn lại trong nhà, những người bên ngoài bãi cỏ và một số ít người đang đứng ở bên kia dải băng màu vàng đều nói những câu đại loại như “âm thanh đó đến từ đằng kia.” nhưng vấn đề ở đây là, mỗi người nghe thấy nó từ mỗi hướng khác nhau.

Chính ông đã nghe thấy âm thanh đó phát ra ngay trên đầu mình. Không đùa đâu. Ngay trong lần đầu tiên nghe thấy giọng nói nhỏ bé ấy phát ra tiếng kêu “Hãy giúp tôi với.”, ông đã ngước đầu nhìn thẳng lên trên trần nhà. Tất nhiên là cô bé không có ở đó, đó chỉ là một phản ứng tự nhiên của cơ thể khi nghe thấy tiếng kêu thôi.

Tụi ông đã lắng nghe từng người một nói nói rằng đã nghe thấy âm thanh đó phát ra từ đâu. Họ đều thề với chùa là đã nghe thấy nó phát ra từ tủ bếp, tủ quần áo trong phòng ngủ, bể chứa nước sau nhà vệ sinh. Những người trên đường cho biết họ đã nghe thấy nó ở dưới ô tô, sau hàng cây hay ở các ngôi nhà lân cận. Mọi người đều nghe thấy giọng nói của cô bé trong vòng 1 phút rưỡi 2 phút gì đó rồi bỗng dưng mọi thứ tắt ngúm.

Khoảng 2 tuần sau vụ án mạng xảy ra, em gái của người vợ đã tổ chức đám tang cho Jennifer. Mọi chuyện đều ổn và cô ấy đã được chôn cất. Hài cốt của người chồng cũng được hoả táng không lâu sau đó và chôn cất ở một khu vực khác của nghĩa trang. Ông không nhớ chính xác khoảng thời gian cho lắm nhưng cỡ tầm vàu tuần sau khi người chồng được hoả táng, ai đó đã lấy trộm chiếc bình chứa tro cốt của anh ấy.

Chiếc bình đã mất tích khoảng 6 tháng cho đến một ngày, tụi ông nhận được một cuộc gọi đến từ người trông coi nghĩa trang báo rằng ông ta đã phát hiện thấy chiếc bình. Người vợ được đào lên trong tư thế như đang dựa vào chiếc bình một cách thư giãn. Cô ấy cầm chiếc bình trong tay nhưng giờ đây nó đã được bọc lại bằng da. Họ đã xét nghiệm nó và thứ đó chính xác là da của người chồng.

Họ đã xử lí khá tốt thi thể sau khi lôi được người chồng ra khỏi chiếc hộp trên tầng áp mái và không để sót lại chút da thịt nào trong đó cả. Và cháu có nhớ lúc nãy ông kể rằng phần da của anh chàng đó đã đổi màu không? Chà, còn tấm da này thì lại được bảo quản khá hoàn hảo. Vậy còn bên trong cái bình? Cùng với đống tro tàn của anh ấy thì lại xuất hiện thêm 3 nhãn cầu. Điều kì lạ là chỉ một trong số chúng là thuộc về người chồng.

Chuyện xảy ra đã tầm…22 năm? Và cho đến bây giờ thì thỉnh thoảng ông cũng nghe thấy giọng nói của cô bé đó. Và ông chắc chắn rằng ông không có bị lú lẩn hay ảo giác hay gì đâu. Hãy hỏi bà của cháu xem, bà ấy cũng nghe thấy giọng nói đó. Giọng nói của một đứa trẻ 6 tuổi.

Và sau đó thì, ông nhớ hôm đó là ngày 12 tháng 5 năm 2007. Lúc đó ông định đi mua một chiếc bánh pizza thì bỗng dưng nhìn thấy cô bé. Ông đã nhìn thấy Katie Nebel. Ông không nghĩ là ông nhìn thấy cô bé lớn thêm chút nào và ông cũng không nghĩ là ông đã nhìn thấy cô bé trông giống hệt như lúc còn nhỏ. Ý ông là ông đã nhìn thấy đứa trẻ chết tiệt đó. Cô bé đang đứng bên ngoài nhà Walgreens ngay cạnh ngôi nhà cũ và khóc.

Ông tấp ngay vào lề, ra khỏi xe và bước đến chỗ cô bé. Ông không biết phải giải thích cảm giác của bản thân lúc đó là như thế nào nữa. Chắc là một chút buồn nôn cùng rất nhiều sợ hãi và kinh hoàng. Nhiều hơn hẳn những gì ông đã từng cảm thấy. Cô bé nhìn thẳng vào mắt ông và vẫn nói cùng một câu nói đó.

“Hãy giúp tôi với.”

Ông không biết chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra nhưng cô bé biến mất ngay sau đó. Ông thề là ông chưa từng rời mắt khỏi cô bé. Cô bé chỉ ở đó trong một giây và biến mất ngay giây tiếp theo.

Ông nghĩ rằng ông đã mất trí và thật sự lo lắng cho sức khoẻ tâm thần của mình nhưng ngay sau đó khoảng một giờ, ông quay về nhà và điện thoại đổ chuông. Đó là Olson. Đã 5 năm rồi ông chưa nói chuyện với thằng chả nữa và vào đêm hôm đó, ông ấy đã gọi cho ông. Ông ấy nói rằng đã nhìn thấy Katie Nebel ngồi trên băng ghế ở trạm xe buýt và khóc. Nhưng Olson đang sống ở tận phía bên kia của đất nước.

Olson đã tự sát vào ngày hôm sau.

————

Ông của tôi đã hít một hơi thật sâu ngay sau đó.

————

Ông biết là không bao giờ có một kết thúc tốt đẹp cho những chuyện như thế này. Nếu có thì cũng không phải là với “những người bất khả thi”, ông đã tìm nhiều cách khác nhau. Và ông biết là ông đã bịa với cháu về vài người khác nhưng giọng nói của cô bé đó luôn là thứ đánh thức ông vào lúc nửa đêm. Đôi khi ông nghe nó phát ra từ tầng dưới và đôi khi thì ở phòng tắm.

Đôi khi ông sẽ nằm nghiêng, quay mặt ra xa bà vì nghe như thể nó phát ra từ miệng của bà vậy.

Tụi ông không bao giờ tìm được bất kì dấu vết nào của cô bé đó cả, không một thứ gì. Ông đã kể với cháu những gì họ làm với những vụ án đó…chết tiệt. Ông-ah, ông xin lỗi. Thế-thế là hết. Đó là chuyện tồi tệ nhất. Có lẽ một số vụ án khác với cháu thì có vẻ đáng sợ hơn nhưng với ông thì đây là vụ án tồi tệ nhất.

————

Ông của tôi bảo rằng ông không muốn nói thêm gì nữa. Bây giờ, ông ấy đã kể với tôi và ông ấy không muốn đề cập đến chuyện này thêm bất kì một lần nào nữa.

[ Phần 2 ]

Ông của tôi – một thám tử thuộc tổ án mạng đã về hưu – vừa kể cho tôi nghe về một vụ án khác khiến ông ấy không thể nào hiểu nỗi.

Tôi đã kể với ông về những phản hồi nhận được từ vụ án mà tôi đã đăng vào tuần trước và ông ấy cũng đã rất vui mừng. Chúng tôi đã cùng nhau xem những bình luận trên mạng và ông ấy đã nở một nụ cười mà rất lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy. Ông ấy để ý rằng có rất nhiều người muốn tìm hiểu thêm về “những kẻ bất khả thi” và ông ấy cũng muốn tôi ghi chép nhiều hơn về những vụ án khác mà ông ấy đã kể.

Vậy nên, hãy bắt đầu nào:

Trở lại khoảng thời gian trước khi ông và Olson là cộng sự, ông đã cùng làm việc với một anh chàng khác tên Manthe. Ông ta là một tên khá kì quặc nhưng trong công việc lại rất đỉnh. Ông ta đã làm trong ngành trước ông cả một thập kỉ nên ông cũng đã học được rất nhiều điều từ ông ta.

Ông ấy là người đã nói với ông rằng: không phải vụ án nào cũng có thể phá được. Ông ấy bảo không phải là do ông thiếu kĩ năng, cũng không phải là do thiếu nhân chứng hay bằng chứng gì cả. Ông ấy nói sẽ có lúc…chà, ông ấy nói thế nào nhỉ.

“Cậu sẽ có tất cả các mảnh ghép của một bức tranh. Cậu cũng sẽ biết tổng quan nó sẽ trông như thế nào nhưng vì một lí do nào đó, cậu sẽ không biết và không hiểu tại sao nó không thể vừa vặn được.”

Quay trở lại vào khoảng cuối những năm 80, tụi ông đã nhận được một vụ án giết người ở một toà chung cư, một đống rác rưởi thật sự. Hàng xóm xung quanh đã phàn nàn về mùi toả ra từ một căn hộ nên vài cảnh sát đã được điều đến để kiểm tra. Cuối cùng, tụi ông đã được gọi đến. Một cô gái được tìm thấy trong tình trạng bị quấn hoàn toàn bởi chỉ nha khoa. Ý ông là từng ngón tay, ngón chân, các chi, cơ thể, lỗ tai và cả đầu cô ấy đều được bao bọc bởi chỉ nha khoa, cứ sợi này đè lên sợi khác. Nó được bọc kín đến mức không có bất kì phần da nào của cô ấy có thể lộ ra ngoài cả.

Cháu có thể tưởng tượng được không? Con người ta phải mất bao lâu mới có thể quấn hết một người như thế cơ chứ? Cũng không có kiểu dệt đặc biệt nào cả, họ chỉ quấn quanh một vòng rồi lại tiếp tục với một vòng mới chạm vào vòng cũ.

Cháu nghĩ họ đã dùng bao nhiêu cuộn chỉ nha khoa? Hàng trăm cuộn. Không, không chắc cũng phải đến cả ngàn cuộn. Ông chưa bao giờ thấy thứ gì như thế này trước đây cả.

Dù sao thì họ cũng đã xác định được danh tính của cô gái đó. Đó chỉ là một cô bé 17 tuổi và là con gái của một cặp vợ chồng. Nếu tôi nhớ đúng thì tên của cô bé là…à là gì nhỉ? Kelly! Đúng rồi, là Kelly.

Không ai nhìn thấy người đàn ông – chủ của căn hộ đó đã vài ngày. Tụi ông cũng đã hỏi thăm những người hàng xóm, người cùng tầng và vài người khác. Theo như những gì tụi ông tìm hiểu được thì hắn ta tên Lucas và là một kẻ sống khá khép kín, ít tiếp xúc với mọi người.

Tụi ông đã nói chuyện với những người hàng xóm xung quanh nhưng dường như chẳng ai biết tên hắn ta cả. Thậm chí là một vài người trong số họ sẽ trả lời kiểu như: “Ồ, ý cậu là anh chàng ở phòng 501 á?”, “Thằng khốn đó à?” hoặc thứ gì đó đại loại thế. Hắn ta chưa từng nói chuyện với bất kì ai, cũng không gật đầu chào hỏi trên hàng lang, không thứ gì cả.

Hắn ta đã sống ở căn hộ đó được 6 năm nhưng trong 10 tháng gần đây, không ai nhìn thấy hắn ta cả. Tiền thuê nhà của hắn ta được trả bằng séc qua thư và gửi đến hòm thư bưu điện.

Vì vậy, cả căn hộ tràn ngập trong một màu tăm tối đầy u ám. Tụi ông có mặt ở đó khoảng 9h sáng căn hộ của hắn ta làm cho ông có cảm giác như nửa đêm vậy. Hắn sơn đen toàn bộ cửa sổ và tường trong phòng. Còn trên các bước tường…

Cháu có biết những kẻ tống tiền thường hay cắt ghép những chữ cái trên tạp chí để tạo thành một bức thư không? Từng cm trên bức tường trong căn hộ cũng bị lấp đầy bởi các chữ cái được cắt ra như thế.

Thông điệp mà chúng gửi đến có phần…đáng lo ngại.

Ông không nhớ nguyên văn nhưng chúng dường như chỉ là…những lời thú nhận đầy mơ hồ và dài dòng kiểu như “Sắp kết thúc rồi”, “Anh ta đến đây là vì tôi”, “Làm ơn hãy dừng lại”. Đó là một căn hộ với 2 phòng ngủ. Từ trên sàn đến trần nhà, từ bước tường này đến bức tường khác đều chi chít hàng trăm, hàng ngàn các kí tự được cắt ra và dán ở khắp nơi tạo thành một lời khấn cầu của hắn ta.

Những nhân viên phụ trách việc tìm kiếm dấu vân tay đã đến hiện trường và bắt đầu làm việc. Như ông đã nói, anh chàng này sống một mình. Chưa từng có ai phàn nàn về tiếng ồn, chưa từng có ai nhìn thấy hắn ta đi với người khác, chưa từng có ai nghe thấy bất kì âm thanh nào phát ra từ căn hộ của hắn ta kể cả tiếng TV hay đài radio. Nhưng bằng một cách nào đó, có không ít hơn…90 dấu vân tay khác nhau rải rác khắp trong căn hộ.

Kì lạ là tất cả các dấu vân tay đó đều được in lên rất cẩn thận. Giống như một người đi đến tường, bàn, tủ lạnh, cửa hay bất kì thứ gì đó rồi cẩn thận ịn dấu tay của mình lên rồi một người khác lại tiếp tục ịn một dấu tay khác và những người còn lại cứ tiếp diễn như thế. Toàn bộ căn phòng và trên mọi bề mặt đều có những dấu vân tay được đặt một cách cẩn thận và cách đều nhau. Tụi ông nhanh chóng phát hiện ra rằng, chỉ có 2 trong số hàng đống dấu vân tay đó đã xác định được danh tính: 1 dấu là của Lucas và dấu còn lại là của một người phụ nữ đã chết ở miền Tây Virginia vào đầu những năm 60 – một vài năm trước khi người chủ của căn hộ này được sinh ra.

Vì vậy, tụi ông không thể tìm được bất kì mối liên hệ nào giữa cô bé được tìm thấy trong căn phòng và người chủ căn hộ – Lucas. Bàn tay của cô bé cũng không có dấu vân tay nhưng dường như có kẻ đã cố tình xoá nó. Bên pháp y bảo rằng cô bé đã chết được khoảng 1 tuần và nguyên nhân cái chết là do bị ngạt thở bởi chỉ nha khoa. Trong quá trình khám nghiệm tử thi, họ cũng phát hiện ra rằng một số bộ phận nội tạng của cô bé cũng bị bọc trong chỉ nha khoa như bên ngoài. Tim, gan, phổi, thận, lá lách đều được bọc kĩ càng trong chỉ nha khoa. Các đường nối ở dạ dày cô bé cũng đang trong tình trạng vỡ toát ra, thực quản cũng chịu cảnh tương tự.

Dù sao thì tụi ông cũng đã có nghi phạm, chính là anh chàng tên Lucas này. Tụi ông bắt đầu đào bới khắp nơi, tìm kiếm sự giúp đỡ, kiểm tra những nơi hắn ta đã đến và những thứ đại loại vậy. Rất nhanh, tụi ông đã phát hiện hắn ta đang làm thêm một vài việc khác ngoài công việc chính là ở một công ty về cảnh quan đô thị. Một anh chàng ở đó nói rằng hắn ta nghỉ làm được 3 ngày rồi và anh ấy nghĩ hắn ta đã xin nghỉ việc.

Tụi ông đã hỏi thêm vài chủ đề khác nhưng cũng chẳng giúp ích gì thêm cho vụ án cả. Có vẻ như tên này đã giết Kelly và phi tang ngay sau đó. Khoảng 1 tuần rưỡi sau khi tiếp nhận vụ án, tụi ông đã dán ảnh của Lucas ở khắp mọi nơi và nếu ông không nhầm thì cấp trên của ông đã bảo tụi ông rằng hãy thông báo với mọi người đây là một vụ cướp thôi. Rất nhanh sau đó, tụi ông đã nhận được rất nhiều cuộc gọi từ các doanh nghiệp thông báo rằng họ đã nhìn thấy Lucas.

Dừng lại để đổ xăng, mua một chiếc bánh mì kẹp thịt ở McDonals, mua dầu gội đầu ở một cửa hàng tạp hoá và vân vân. Tổng cộng có đến khoảng 15 công việc vặt vãnh khác nhau. Vấn đề ở đây chính là, hắn ta dường như đã làm tất cả những điều này cùng một lúc ở những địa điểm khác nhau trải dọc cả thành phố. 10 giờ 48 phút sáng. Tất cả các cảnh quay từ camera an ninh và hồ sơ thẻ tín dụng của hắn ta đều trùng khớp với nhau. Tất cả các giao dịch mua hàng diễn ra cùng một lúc và chết tiệt thật, người đó nhìn không giống Lucas nhưng thật sự chính là hắn ta.

Điều ông đang kể hẳn là rất kì lạ đúng không? Tất cả mọi thứ đã xảy ra cùng một lúc và nó chỉ…xảy ra thế thôi. Nó chỉ là…kì lạ, quá kì lạ. Chưa bao giờ ông cảm thấy sợ hãi đến vậy. Tất nhiên là có thêm vài yếu tố tác động khác nhưng nhìn chung thì nó chỉ là một mớ bòng bong khiến con người ta thật sự rối trí.

Tuy nhiên, khi tụi ông bắt đầu xem những đoạn phim từ camera an ninh…chà, thật khó để giải thích cho cháu hiểu. Ông, Manthe và vài người nữa đã cùng nhau xem hết khoảng 11 đoạn băng được ghi lại. Và trong đoạn phim nào cũng vậy, hắn ta sẽ đứng im trong khoảng 5-10 giây và nhìn chằm chằm vào camera với nét mặt lạnh như đá. Và nó giống như…hắn ta đang nhìn vào sâu trong tâm hồn của ông vậy. Ông chỉ có thể miêu tả cho cháu nghe về cảm giác của mình nhưng ông biết chắc rằng những người còn lại cũng cảm thấy như thế.

Cảm giác như có ai đang vươn tay và siết chặt lấy trái tim ông. Hơi thở trong ông như bị đoạt mất và ông bắt đầu đổ mồ hôi. Đó là một nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất…tuy thuần túy nhưng vô cùng khủng bố. Hai trong số những người cảnh sát ở đó đã phải rời khỏi phòng, một người khác thì bắt đầu thở gấp và một người thì đứng dậy. Cảm giác đó chỉ kéo dài khi hắn ta nhìn thẳng vào máy quay và khi ánh mắt của hắn liếc sang nơi khác, mọi người lại thở phào nhẹ nhõm trở lại.

Manthe đã đến gặp ông vào ngày cuối cùng tụi ông xem những đoạn băng và bảo rằng ông ấy có chuyện. Thằng khốn đó đã xem qua những bức ảnh chụp căn hộ, những chữ cái được cắt ra từ tạp chí và ông ta đã phát hiện thấy một thứ.

Có một số chữ cái được viết bằng cùng một phông chữ nhất định. Ông ta đã sử dụng một loại mật mã….ông ta gọi nó là gì ấy nhỉ? À Caes-Caesarian Shift và đã giải mã được những chữ cái đó. Nếu cháu di chuyển những chữ cái xung quanh, ông không nhớ là bao nhiêu nữa, tầm 4 hay 5 chữ gì đó thì nó sẽ tạo thành một cái tên được lặp đi lặp lại liên tục. Đó là bức hình chụp mỗi chuỗi các kí tự dài nhất nhưng tụi ông đã xem xét kĩ lưỡng. Từ đó là “Bruce Hiller”.

Hoá ra là Bruce Hiller có một căn hộ khác ở trong thị trấn gần nhà của tụi ông. Tụi ông đã nói chuyện với những người sống gần đó và họ nói rằng hắ  ta thật sự là người đàn ông đẹp nhất thế giới. Họ không gặp hắn nhiều nhưng bất kì khi nào họ gặp thì hắn đều cư xử rất lịch sự và tốt bụng. Căn hộ của hắn có vẻ…vô hại. Bản thân toà nhà thì….ờ, nó khá đẹp, có vẻ hơi xuống cấp một tí nhưng nhìn chung thì vẫn sạch sẽ.

Tụi ông cố gắng hoàn thành công việc để đến và kiểm tra căn tầng hầm chứa đồ. Những đồ đạc được sắp xếp và được ngăn cách bằng 1 cách cửa nhỏ bằng gỗ và sợi, cháu có thể thấy mọi thứ bên trong. Trong phòng của tên Lucas gì gì đó hay Bruce gì gì đó, đồ đạc dc xếp thành 2 chồng dọc theo bên cửa từ dưới đất lên tận nóc nhưng tụi ông vẫn có thể thấy được qua cánh cửa

Và hắn ta chỉ đứng ở đó, hướng về phía các kệ tủ và quay lưng về phía tụi ông với một tay vẫn còn với lên trên cái kệ.

Tụi ông hầu như không thể nhìn thấy rõ hắn ta. Tất cả những gì tụi ông có thể thể thấy là hình bóng của hắn ta với ánh đèn lờ mờ trên trần nhà. Tụi ông chiếu đèn vào nơi hắn ta đang đứng, nắm chặt vũ khí và yêu cầu hắn ta hãy quay lại với hai tay giơ cao. Hắn không hề di chuyển. Chỉ đứng im ở đó cùng một tay đang với lên kệ.

Tụi ông tiếng về phía trước một chút và vẫn yêu cầu hắn ta quay lại nhưng hắn chẳng di chuyển dù chỉ một cm. Người quản lí toà nhà có vẻ khá thân thiết với hắn ta nên cậu ấy cũng đã cố cầu xin để hắn quay lại nhưng Lucas vẫn chỉ đứng đó với cánh tay của mình, quay lưng về phía chúng tôi. Quản lí mở cửa và chúng tôi đưa cậu ấy ra khỏi đó.

Ở thời điểm đó thì súng bắn điện vẫn chưa được phép sử dụng nên tụi ông không có lựa chọn đó nào khác. Tụi ông nhích dần về phía hắn ta hơn và khi tụi ông đến gần hơn, hắn ta vẫn không di chuyển. Ý ông là…hắn ta thật sự không động đậy gì cả. Hắn ta hoàn toàn đứng im như một bức tượng. Rất nhanh sau đó, tụi ông đã nhận ra hắn ta đã không còn thở.

Còn về khuôn mặt của hắn ta. Hắn ta…đã có một ánh nhìn đau khổ và đầy kinh hãi nhất mà ông từng thấy. Hãy hình dung việc cháu đang hét lên bằng hết sức có thể và nghĩ xem khuôn mặt của cháu lúc đó sẽ như thế nào. Khuôn mặt hắn ta cũng y hệt vậy. Tụi ông cũng đã hỏi những người ở phía trên xem họ có nghe thấy gì không nhưng không một ai nghe thấy âm thanh gì kì lạ cả.

Khi Manthe nhìn thấy hắn ta, ông ấy đã làm gì đó với hắn. Ý ông là, ông đã nhìn thấy khuôn mặt của Lucas và nó cũng mang lại cho ông thứ cảm giác y hệt như lúc ông xem băng từ camera an ninh. Nhưng Manthe…ông ấy đã không hề nói thêm một lời nào kể từ đó. Không một lời nào. Ông ta không hề nói chuyện với ông, với vợ hay với con mình thêm một câu nào cả, chí ít thì theo những gì ông biết là thế. Gần đây nhất thì ông nghe bảo ông ta đang sống trong một ngôi nhà truyền thống cũ kĩ, một thằng khốn tội nghiệp cả ngày chỉ biết nhìn ra cửa sổ. Nhưng đó cũng chỉ là chuyện một vài năm về trước rồi.

Quay lại thì họ đã khám nghiệm tử thi…và có chuyện gì đó đã xảy ra với tim và huyết áp của Lucas, một thứ gì đó. Hắn ta đã sợ hãi đến chết. Ông không nghĩ chuyện đó là thật nhưng họ đã đảm bảo với tụi ông rằng đó là lời giải thích duy nhất có thể được đưa ra.

Chuyện là vậy đó. Hắn ta đã chết. Tụi ông cũng không bao giờ tìm thấy thêm bất kì chứng cứ gì khác có liên quan đến mối liên hệ giữa hắn ta và cô bé đó cũng như việc tại sao hắn ta lại có bí danh hay tại sao hắn ta lại có thêm một căn hộ nữa. Tuy nhiên, tụi ông đã tìm thấy dấu vân tay của hắn ta trên một món đồ  khi hắn với tay tìm đồ trên kệ.

Một quả bóng bằng chỉ nha khoa…Ông cũng không chắc nữa, có lẽ có có kích thước tầm một quả bóng tennis, loại màu xanh ấy.

Một hay hai ngày sau đó, tụi ông nhận được một cuộc gọi. Họ bảo rằng họ đã tìm thấy bên trong quả bóng làm từ chỉ nha khoa đó có 7 cái răng nhưng không thể xác định danh tính của bất kì ai trong số đó cả.

[ Phần 3 ]

Ông nhớ là, uh, khoảng năm 19…93 thì phải. À, cháu biết đấy, sau một thời gian khi cháu già đi thì mấy cái chuyện này cứ lẩn quẩn vào nhau hết cả lên. Ngày, tháng, và cả một số cái tên nữa. Giờ ông chỉ là một ông lão ở độ tuổi chín muồi thôi, ba cái đấy nào có giúp ích gì được nữa đâu. Nhưng nghe này, ông vẫn còn nhớ những thứ quan trọng. Ông còn chả biết là do ông có trí nhớ tốt hay là do những thứ đấy đã hằn quá sâu vào não ông nữa. À mà thôi, sao cũng được.

Tụi ông đã tìm thấy một xác người trong một cửa hàng bách hoá, cửa hàng bách hoá Kohl. Cháu biết đấy, một xác người nằm ngay trên đại lộ North? Chà, chuyện này đã kì lạ ngay từ khi bắt đầu rồi. Thi thể nằm ở ngay bên trong lối vào chính của cửa hàng bách hoá, ngay lối kiểm tra đầu tiên luôn. Trông cứ như ai đó đã thả cái xác xuống xong cất cánh bay đi mất và đây cũng chính là tất cả những gì bọn ông có thể nghĩ tới khi lái xe ngang qua.

Thi thể đã được thủ phạm tạo dáng. Không thể nào có chuyện ai đó làm điều này trong vội vã được và cũng không thể có chuyện…mọi người lại không để ý khi ai đó đứng tạo dáng cho xác chết cả. Ai lại không chú ý cho được. Ông đã đề cập đến chuyện cái xác đó là một đứa trẻ chưa nhỉ? Phải, chà, thằng bé có thể chỉ mới…10,11 tuổi gì đấy? Còn về tư thế thì…cháu nhớ bộ phim “Quỷ Ám” chúng ta xem dạo trước không? Khi mà cô gái đấy lộn ngược người và bước xuống cầu thang bằng hai tay hai chân ấy?

Đó cũng chính là tư thế của cậu bé này. Lưng cong, bụng ngửa, vừa ngửa vừa nhìn bọn ông với gương mặt…rất đau đớn. Chỉ đơn thuần là đau đớn thôi. Tất cả những gì cậu bé mặc trên người là một chiếc quần sịp trắng. Chúa ơi…[ông nội tôi bắt đầu hơi quẫn trí một lúc]…vậy nên, bọn ông đã đến đó và điều đầu tiên mà bọn ông hỏi chính là “Hung thủ trông như thế nào? Chắc hẳn có ai đó đã nhìn thấy hắn.” Nhưng không, không một ai có thể nhớ được những gì mình đã thấy, kể cả người phụ nữ đứng ở quầy tính tiền cách đứa trẻ tội nghiệp này chỉ khoảng 3 mét.

Giờ thì, chuyện này lại càng trở nên kì lạ hơn bao giờ hết, cháu biết đấy, về cái cách mà thi thể này được tạo dáng. Riêng cái tư thế thôi là đã đủ kì lạ rồi nên bọn ông nghĩ rằng quá trình điều tra cần phải nghiêm ngặt là điều thiết yếu. Đội pháp y đã đến, họ chụp ảnh các thứ và làm nhiệm vụ của mình. Sau đó thì, Chúa ơi, sau đó…

Sau đó, họ…cháu biết đấy, họ chuẩn bị di chuyển cái xác để kiểm tra kĩ hơn thì ngay…ngay khi anh chàng pháp y tên Benny, ông nhớ tên cậu ta, ngay khi Benny đặt một ngón tay của cậu vào cái xác. Ý ông là, ngay chính xác micro giây ấy, đúng thời khắc mà ngón tay của Benny chạm vào đứa trẻ này, cả cái xác ngay lập tức vỡ vụn hệt như một quả bóng bị xì hơi.

Ông biết là nói điều này ra nghe thật tệ nhưng đứa trẻ tội nghiệp đó, nó thật sự chỉ là một vũng lũng nhũng thịt người, hay nói đúng hơn là một vũng da người thôi.

Tiếp đến, bọn ông phát hiện ra rằng xương của đứa trẻ này, chúng…chúng đã trở thành tro bụi. Ý ông không phải là theo nghĩa bóng đâu. Xương của cậu bé đã được nghiền thành bột mịn và dấu vết duy nhất còn sót lại trên người chính là dấu tay quanh cổ. Nguyên nhân tử vong đã được xác định là do bị siết cổ mà chết.

Chúa ơi…thằng bé chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp.

Dù sao đi nữa, bọn ông đã phải chia nhỏ công việc của mình ra. Đây là một trường hợp có đến tận 40-50 nhân chứng. Bọn ông đã kiểm tra camera an ninh đó lại là một điều kì lạ khác, điều kì lạ nhất trong câu chuyện này. Toàn bộ sự việc đều được ghi lại hết. Vào khoảng 10:30 sáng hôm đó, một người mặc đồ đen, luôn cuối đầu xuống đất khiến bọn ông không thể nhận dạng được, bước vào và nắm tay đứa trẻ.

Họ đến đúng nơi và hắn ta đưa đứa trẻ vào đúng vị trí mà bọn ta tìm thấy thi thể. Sau đó, gã này đã bóp cổ cậu bé trong khoảng 40 giây và nhanh chóng giết chết cậu ấy. Mọi người xung quanh đi ngang qua, nhìn họ nhưng rồi dưng dửng bỏ mặc trước những gì vừa xảy ra. Người thu ngân đứng ở quầy nhìn qua mấy lần nhưng không làm gì cả, chỉ kiểm tra mọi người rồi tiếp tục công việc của mình thôi.

Gã hung thủ sau khi siết cổ đứa trẻ đến chết xong thì hắn đứng dậy và…và tên khốn đó đã cúi đầu. Phần thực sự khiến ông choáng ngợp chính là những gì xảy ra sau đó, mọi người trong cửa hàng đã dành cho hắn ta một tràng pháo tay. Sau đó, hắn chỉ đơn giản là…bỏ đi.

Bọn ông hoàn toàn choáng ngợp. Ông nhớ mình đã hét vào mặt một số nhân viên và những người có mặt trong cửa hàng khi bọn ông đến đó. “Các người làm cái quái gì mà chỉ đứng đực ra đó vậy? Các người bị làm sao thế cái lũ khốn nạn này?!” Nhưng không một ai trong số họ có thể giải thích được hành động của mình trước những gì đã xảy ra. Họ nói rằng họ nhớ mình đã nhìn thấy gã hung thủ, đứa trẻ, tất cả mọi chuyện nhưng khi nó xảy ra thì họ lại không có cảm giác đó là một điều sai trái gì cả. Họ nói rằng lúc ấy, thay vì “cái quái gì kia?” thì đầu óc họ lại mặc định đó chỉ là một điều bình thường.

Bọn ông đã hỏi mọi người rằng anh chàng kia trông như thế nào và tất cả đều chắc chắn 100% những gì họ mô tả về gã đấy. Dựa theo những nhân chứng thì hung thủ có thể là người da trắng, da đen, gốc Tây Ba Nha hoặc là người châu Á; hắn có mái tóc nâu, đen, vàng, đỏ hoặc xám; cùng với đôi mắt màu xanh lam, xanh lục hoặc nâu; làn da mịn màng như em bé hoặc cực kì nhiều nếp nhăn; mũi cà chua hoặc một chiếc mũi nhỏ xíu; hắn có thể như một bức tranh nghệ thuật hoàn hảo với làn da trắng như ngọc trai hoặc hệt như một gã chỉ biết nốc thức ăn nhanh và không thèm chải đầu suốt nhiều ngày.

Những mô tả đấy chẳng có gì liên kết với nhau cả. Và mọi người cũng không thể thật sự giải thích về những gì họ đã thấy. Không có gì trong số đó giúp ích cho tụi ông trong việc điều tra cả, không một thứ gì.

Cháu có nhớ rằng ông đã kể là thi thể của cậu bé được tìm thấy lúc 2 giờ chiều không? Và ừ, điều đó có nghĩa là mọi người chỉ đến đó và phớt lờ…phớt lờ nó, hoàn toàn không một ai nhận ra rằng nằm ngay kia là một xác người. Ông cũng không biết bất cứ chuyện quái gì đang xảy ra nhưng trong suốt 4 giờ liền không một ai động chạm gì tới cái xác cả.

Bọn ông nhận được cuộc gọi 911 và nhanh chóng phát hiện ra rằng nó đến từ cửa tiệm McDonals ở bên kia đường, đối diện với cửa hàng bách hoá, nơi đó có một cái bốt điện thoại công cộng. Lúc đấy, giọng nói từ đầu dây bên kia trầm khàn hệt như sỏi đá nhưng Olson, cộng sự của ông, lại nghe thấy một giọng nói the thé hơn. Nó cũng không thực sự quan trọng gì mấy, chỉ là lại thêm một điều kì lạ thôi.

Người trực máy nói, “911 xin nghe, xin hỏi..v…v….” và anh chàng đó chỉ đáp lại rằng “Có ai gọi chưa?”

Người trực máy trả lời. “Tôi xin lỗi nhưng sao ạ?”

“Có ai gọi về cái xác chưa?”

“Cái xác nào cơ ạ?”

Gã đàn ông bắt đầu bực bội, âm giọng mang theo vài phần cáu kỉnh và tức tối. “Có một xác người ở Kohl. Đại lộ North. Làm đúng cái trách nhiệm khốn nạn của mấy người đi chứ,” Sau đó, anh ta nói tiếp. “Tao không có cả ngày cho chúng mày đâu.”

Tụi ông bắt đầu kiểm tra các băng an ninh tại McDonal ở đó và ngay sau khi hung thủ…làm những gì hắn đã làm…với, với cậu bé, hắn ngồi xuống một trong những chiếc bàn ngoài trời của McDonals và nhìn chằm chằm vào Kohl, chỉ đơn giản là chờ đợi thôi. Không nhúc nhích lấy một lần kể từ khoảng 10:35 sáng cho đến tận 2 giờ chiều. Hắn cứ ngồi ở đó như một bức tượng và nhìn chằm chằm. Sau đó thì hắn đứng lên và thực hiện cuộc gọi. Khi gọi xong, hắn vẫn tiếp tục đứng ở bên điện thoại không nhúc nhích và lại nhìn vào Kohl. Hắn cứ đứng nhìn dòng người qua lại cho đến tận khi tụi ông xuất hiện rồi cuối cùng, hắn chỉ…rời đi thôi. Xuống phố.

Đây là một trong những ca hiếm hoi mà bọn ông thực sự không tìm thấy bất cứ điều gì. Không bao giờ tìm ra cậu bé đó là ai, không một ai thông báo cậu ấy mất tích cả và chắc chắn là không bao giờ tìm ra được hung thủ. Hắn đã gây ra một mớ hỗn độn trong cửa hàng Kohl, cuối cùng thì một vài người trong số họ đã lựa chọn tự sát. Sáu hay bảy người gì đấy đã tự sát sau một vài tháng kể từ ngày vụ án đấy xảy ra.

Sau đấy, ông phát hiện ra rằng vụ án được lôi ra trở lại. Người tiếp quản vụ án là một chàng trai trẻ tên Smith và cậu ấy đã đi phỏng vấn một số nhân chứng khác. Hoá ra số người tự sát đã lên đến con số 16. Hung thủ không chỉ giết cậu bé, bất cứ điều gì hắn làm, bất cứ điều gì hắn đã làm, còn đưa thêm rất nhiều người đi cùng.

Dù vậy, cậu bé ấy…Ông sẽ không bao giờ có thể quên đi cảnh tượng đó. Về cái cách mà hung thủ đã tạo hình cho cậu ấy. Ông chỉ..ông chỉ biết tạ ơn trời vì mình không bao giờ gặp lại bất cứ điều gì như thế nữa. Có lẽ một vài vụ án khác đã ảnh hưởng đến ông nhiều hơn nhưng cảnh tượng ngày hôm ấy là…là một thứ gì đó rất khác.

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Telegram

Xem thêm tin khác

Dưới vành mũ thám tử

Phóng sự điều tra

Tin tức mới

Thám tử Conan

Truyện trinh thám

Phim trinh thám