Khi thám tử làm tư vấn viên (14)

khi tham tu lam tu van vien 14

Chapter 14

  Nghĩ một hồi thám tử  đập cửa xin đi vệ sinh. Một đồng chí hàm thiếu úy vào dẫn mình ra nhà vệ sinh. Khi đến nhà vệ sinh, mình nhìn quanh không có ai thì tháo cái đồng hồ đang đeo. Dúi cho đồng chí thiếu úy rồi nói: Anh giúp tôi. Cho tôi gọi một cuộc điện thoại báo cho người thân được không.
Đồng chí thiếu úy cầm cái đồng hồ nheo mắt đánh giá.  (Tiên sư ông, đồng hồ xịn của tôi được bố tặng từ hồi tốt nghiệp đại học).
Sau khi cân nhắc oánh giá, đồng chí thiếu úy nói: Anh gọi cho ai ? Tôi cho anh 30s để thông báo nội dung. Anh mà nói điều gì khác thì đừng trách tôi ác.
Mình cũng chỉ cần có thế đáp: Dạ, cám ơn anh.

Xong thì đồng chí ấy cũng rút con điên thoại 1200 huyền thoại ra.  Bấm số gọi cho người cứu trợ mình. Điện thoại đổ chuông và tiếng alo của em gấu làm mình mừng rơi nước mắt. Không để mất thời gian mình bắn như liên thanh: Anh gặp rắc rối. Hiện đang bị giữ tại công an thị xã xxx tỉnh yyy. Bị tình nghi giết người.
Gấu nói ngắn gọn: Yên tâm, ở yên đó. Đợi em.

Vừa cúp máy thì đồng chí thiếu uý giật lại điện thoại luôn. Đợi mình đái ỉa xong thì đồng chí ấy lại dong mình về phòng kín nhốt tiếp.
Ngồi một mình trong phòng tối đen như mực. Lúc đầu mình còn tự an ủi rằng: Cứ yên tâm đi. Gấu đã biết rồi, mình sẽ ra khỏi đây, sớm thôi. Và mình không giết người thì làm sao nó có thể kết tội được mình.  Rồi mình lại tự đánh giá lại toàn bộ vụ việc.

khi tham tu lam tu van vien 14

Khi Thám tử làm tư vấn viên 14

  Đô la 1 mình cân được 2-3 thằng đàn ông to khoẻ. Vậy thì 1vs1 kể cả hung thủ có cầm dao đi chăng nữa. Thì cũng khó có khả năng đè được nhỏ Đô la ra hiếp. Khả năng hung thủ đánh úp bất ngờ cũng khó có thể xảy ra. Vì dù lúc đầu có bất ngờ nhưng suốt thời gian hiếp chả nhẽ Đô la nó nằm im hưởng thụ ? Như vậy có khả năng hung thủ có súng hoặc đi cùng 2-3 thằng đồng phạm khác nữa.
Nhưng nhớ lại thì rõ ràng lúc mình phát hiện thì đô la chỉ không có áo, quần vẫn mặc. Chả nhẽ hung thủ hiếp xong giết, xong còn tử tế mặc quần cho Đô la. Đã mặc quần thì sao không mặc áo luôn cho nó đi.

Rồi tại sao cửa lại mở toang mà không có dấu hiệu phá khoá ?  Và chìa khoá lại tìm được trong nhà. Đó là cái chìa dùng để mở cửa, hay hung thủ dùng chìa khác để mở. Tại sao Supo lại ở trong phòng Đô la vào lúc sáng sớm.
Tại sao Vân và Ơ rô lại ngủ cùng nhau? Không phải Ơ rô và Đô la là một cặp sao ?

Sau mình lại tìm cạch tự bào chữa cho mình:
Dao không có dấu tay của mình là cái chắc rồi.
1vs1 mình không thể ăn được đô la là cái chắc. Nó cao 1m75, mình cao 1m70, nó hình như còn biết võ nữa.  Đô la là les, mình đã biết rõ điều đó, nên ko có lý gì mình đi hiếp con les.Và đcm mình ngủ như chết cả đêm thì giết thế éo nào được nó. Mình chắc mẩm khi mấy ku điều tra vào mình sẽ nói những điều này. Chắc mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nghĩ thế mình an tâm hơn 1 chút và mong ngóng điều tra viên vào hỏi cung. Thế éo nào mà càng đợi càng chẳng thấy ai. Trong phòng tối om, đồng hồ thì đã biếu cho thằng thiếu uý rồi.  Nên mình ko hề có khái niệm về thời gian luôn.
Chỉ thấy thời gian trôi qua chậm chạp, tâm trạng mình nặng nề và lo âu dần trở lại.

Từ lo âu chuyển sang căng thẳng, rôì dần chuyển sang tuyệt vọng, rồi buông xuôi.

Đã có lúc mình thoáng nghĩ đến việc mong điều tra viên vào nhanh nhanh.  Để mình nhận tội để thoát khỏi cái nơi tăm tối này.
Nhưng vẫn không có ai. Mình dần kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần rồi chìm vào trong giấc ngủ chập chờn. Đúng lúc này thì có tiếng cửa mở, mình choàng tỉnh ngay. Suốt một thời gian dài ở trong bóng tối và sự im lặng.  Nên tiếng mở cửa là một điều rất đặc biệt đối với mình.

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com
Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại Sài Gòn

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!