Khi thám tử làm tư vấn viên (phần 7)

Khi tham tu lam tu van vien phan 7

Chapter 7

  Sau khi bị cái nhìn khinh khỉnh của em 1m75 thì mình mới nhìn sang em kia. Quay qua nhìn mà mình đứng hình luôn, tóc vàng, da trắng, mắt xanh mũi cao nữa chứ. Em này là con lai thì phải. Thực sự thì mình cũng không tìm được từ nào để miêu tả em này. Nhưng mình khẳng định đấy là đứa “con gái” xinh nhất mình gặp trong đời. Cũng không biết chấm điểm như nào nữa, kiểu ngoại hạng rồi. Có lẽ như mấy anh em hay chơi Japan Anti Virus thì sẽ cho vào mục S-cute J. Em ấy thấy mình thì mỉm cười xã giao. Chỉ có thế thôi mà mình ngất cmn ngây luôn.

  Em 1m75 thấy thế thì lườm mình ra vẻ khó chịu. Ẻm ấy xinh quá nên lườm cũng đáng yêu nữa các thím ạ. Mình có cảm giác đang lạc vào thế giới khác rồi.
Lúc đó Vân giới thiệu mình với 2 em ấy. Vân không nói tên thật, mà chỉ gọi biệt danh. Em 1m75 là Đô la còn em con lai là Ơ rô. Mấy em đến trước cũng xúm lại chào hỏi. Nhìn cách nói chuyện mình đoán Đô la với Ơ rô là trùm nhóm này. Có điều không biết vì sao 2 em ấy rất lễ phép với Vân. Có lẽ vì Vân lớn tuổi nhất nhóm. Vậy là đã đủ hết team rồi.

Khi tham tu lam tu van vien phan 7

Khi thám tử làm tư vấn viên phần 7

  Đô la ngoắc em phục vụ lại nói: Mang hết đồ lên đi. Tụi này không gọi thì không cho ai vào nhé.
Phục vụ mang lên mấy chai rượu cùng với mấy đĩa trái cây linh tinh thì ra ngoài. Lúc đó thì thám tử mới nhớ là mình còn chưa ăn gì. Chỉ được mỗi ly café lúc chiều. Nhưng không còn kịp nữa rồi, rượu đã được rót ra cốc. Mấy em les cứng thì nhìn mình kiểu thách thức. Còn mấy em les mềm thì đá lông nheo khuyến khích. Lần đầu tiên mình lạc vào động bàn tơ, cũng không muốn các em ấy nghĩ mình làm khách. Hay là cho rằng mình khinh này kia nên 3,4 ly đầu mình uống hết.   Xong thì các em ấy chọn bài rồi hò hét rầm trời.

  Mình vốn dĩ tửu lượng không cao, lại đang đói nên đã ngắc ngư nằm dựa lưng vào ghế. Em Vân thấy thế thì ra ngồi cạnh nói chuyện với mình. Đô la thấy thế có vẻ rất cay cú nên hay ra gà mình uống tiếp. Kiểu 1 đứa con gái, dù là les đi nữa cứ ra khích đểu. Làm mình cũng hơi cú nên mình lại tiếp thêm vài chén nữa.

  Lúc đó thì mình phê lòi ra rồi, em Vân đỡ mình dựa vào người em ấy. Say thì say chứ có hơi gái mình vẫn đủ tỉnh táo để hưởng thụ như thường. Dựa vào vai Vân nên mặt mình nhìn thẳng vào cặp bưởi của gái một con căng tròn. Và chật ních bó chặt trong chiếc áo ngực màu hồng. Rồi tiếng nhạc chát chúa quá làm em Vân cứ ghé sát vào tai mình mà thì thầm nói chuyện. Chịu làm sao nổi cơ chứ.
Thỉnh thoảng mình lại lia mắt quan sát thì thấy các em kia đã chia thành từng cặp. Đang xán vào nhau mà sờ mó hôn hít, mặc kệ đứa nào đang hát .

  Lúc đó mình có cảm giác  mọi thứ mờ ảo và nhạt nhòa. Một phần vì say men, một phần vì mình nhận ra những người ở đó toàn xa lạ. Kể cả Vân. Cơn say làm mình thấy lạc lõng. Vân ngồi cạnh mình nhưng mình biết em ấy cũng les cmnr. Hơn chục người ở đó, có mỗi mình là đàn ông. Mà bọn còn lại là con gái đã đành. Đằng này lại nửa đực nửa cái. Tất cả tạo cho mình cảm giác như đi lạc đường vậy.

  Đang lúc hoang mang mình đảo mắt một lần nữa. Và thấy em Ơ rô đang ngồi một góc, hát bài gì đó tiếng Anh. Giọng em ấy bình thường chắc cũng không tệ. Nhưng do mình say nên thấy nó ngọt ngào hơn nhiều. Mình cứ dán mắt nhìn em ấy mà không dứt ra được.  Quả thực em ấy quá đẹp. Mọi thứ đều hoàn mĩ. Mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh với hàng mi cong vút. Chiếc mũi cao cùng cặp môi mềm mại chỉ muốn cắn một cái. Mình cứ nhìn chằm chằm em ấy, bất chấp ánh mắt khó chịu của Đô la. Và cái cười khẩy của em Vân.

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tạ website: www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu TpHCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!