Thám tử bắt ma – Câu chuyện không king dị (phần 15)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 15)

Chapter 15

  Vì nếu lão Tùng có ở trong đó thì với tư cách chủ nhà, lão ấy phải là người ra mở cửa tiếp khách chứ.
Tôi nói đến đây thì thằng Thuần  xen vào: Ý anh là. Lão hói đang xoạc người yêu em trong đấy à.
Tôi: Anh không biết. Nhưng nếu Trang ở trong đó thì chắc là nó đang ngủ. Hoặc bị khống chế vì trên danh nghĩa là nó đang sống ở đây. Nó mới là chủ nhà chứ không phải lão hói. Hơn nữa người đến tìm lại là chú. Nó mà tỉnh táo bình thường. Thì chả có lý do gì nó trốn ở trong nhà không ra cả.

Thám tử bắt ma-câu chuyện không kinh dị

Cái Nhung: Có thể nó sợ lão Tùng biết nó dẫn trai về đấy.
Tôi: Anh vừa phân tích ở trên thì hiện giờ lão Tùng đang không có ở đấy. Và nếu Trang ra đón mình. Thì nó sẽ có nhiều lý do để dấu diếm chuyện này. Với lão hói hơn là để lão ấy ra.
Thuần  ngắt lời giọng sốt ruột: Thôi được rồi. Tóm lại là mình sẽ đợi lão hói về rồi quay lại ấy gì.
Tôi: Trước hết là chú đi cất xe đi đã. Cái xe hầm hố như này, lão hói sẽ nhận ra ngay. Anh với Nhung đứng đây theo dõi trước.
…………………..
Ba đứa tôi đứng ở đầu ngõ đợi cả buổi chiều mà không thấy lão hói ra khỏi nhà. Đến chập tối khi mà thằng Thuần với cái Nhung bắt đầu nghi ngờ suy đoán của tôi. Thì 1 chiếc taxi chạy từ đường to rẽ v ào trong ngõ. Tôi vội kéo 2 đứa kia vào trong 1 cái hẻm gần đó nấp. Lát sau thì chiếc taxi trở ra và trên xe chỉ có 1 mình lão hói.
Đợi cho chiếc taxi đi được 1 lúc bọn tôi mới quay lại ngôi nhà. Lúc này trời cũng đã tối mịt. Đường không có bóng đèn nên bọn tôi phải bật đèn flash trên điện thoại lần mò. Ánh đèn flash loang loáng chiếu cả lên những ngôi mộ mới xây. Trong khu nghĩa địa bên cạnh căn nhà.

Đến trước cửa ngôi nhà, thấy bên trong vẫn tối đen. Làm tôi càng tăng thêm nghi ngờ là nếu có người trong đó. Thì hẳn là họ gặp vấn đề gì rồi. Thằng Thuần lại gọi cửa 1 hồi nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Lúc này gió thổi từ nghĩa địa bên cạnh sang làm tôi lạnh sống lưng. Cái Nhung khoác chặt lấy tay tôi run run nói: Không có ai trong đó đâu. Thôi mình về đi.
Tôi đang định lên tiếng đồng tình thì thằng Thuần nói: Đợi chút. Để tao tìm cách vào trong nhà xem đã …

   Việc đột nhập vào nhà lão Tùng tôi cũng đã nghĩ tới. Bởi lẽ theo suy đoán thì hiện tại lão Tùng không có ở đây. Và lão hói chắc cũng sẽ không quay lại nữa. Nơi này lại rất hoang vắng nên không sợ có người phát hiện. Có điều ngôi nhà này thoạt nhìn kín cổng cao tường. Tôi nghĩ nếu như thằng Thuần  muốn đột nhập vào. Kiểu gì chả phải cạy cửa hay bẻ khoá. Trường hợp vào trong đó rồi không phát hiện được gì. Thì lại thành đánh rắn động cỏ, bứt dây động rừng. Lão Tùng sẽ đề phòng, lúc đó muốn điều tra lại càng khó hơn.

Nghĩ thế nên tôi quay ra nói với thằng Thuần : Chú định vào trong đó kiểu gì ? Chứ anh thấy phá khoá không ổn đâu. Lộ đấy.
Thằng Thuần  cười đáp: Anh yên tâm. Hôm trước đến đây em quan sát rồi. Ở đằng sau nhà này có mảnh vườn nhỏ quay mặt ra sông. Chỗ đó có cái cửa chỉ cài then thôi. Em nạy tí là ra, không ai phát hiện đâu.

  Nghe thằng Thuần nói tôi bán tín bán nghi. Thật khó tin là 1 thằng xuống đây chỉ chăm chăm chịch gái. Lại dành thời gian và công sức để tìm cách đột nhập vào ngôi nhà này. Chắc thấy tôi tỏ vẻ không tin tưởng. Thằng Thuần nói: Anh cứ yên tâm.  Em cũng không ngu đến nỗi để bị tóm đâu.
Cái Nhung nghe thế cũng hùa theo: Đằng nào cũng mất công đợi. Ở đây cả buổi chiều anh em mình thử vào xem thế nào. Chả nhẽ lại về không.
… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!