Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (19)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (19)

Chapter 19

Điều đầu tiên tôi nhận biết được khi tỉnh dậy là một mùi hương thoang thoảng. Tiếp đó là cảm giác mềm mại ôm trọn lấy khuôn mặt. Tôi mở mắt ra thì thấy xung quanh vẫn tối đen.  Duy có ánh sáng lọt vào từ khe tủ giúp tôi nhận biết được.  Mình đang úp mặt lên bộ ngực đồ sộ và ấm áp của Nhung. Các giác quan ùa về, tôi bắt đầu nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Trước khi mình rơi vào giác ngủ. Trong hoàn cảnh căng như dây đàn như vậy mà có thể buồn ngủ thì quá vô lý.

 Chắc chắn là phải có lý do nào đó. Tôi nhớ lại câu chuyện Trang kể về những cơn buồn ngủ bất ngờ của em ấy. Có lẽ nó cùng nguyên nhân xảy ra với bọn tôi. Bởi lẽ hiện giờ tôi cũng thấy đầu óc hoàn toàn thoải mái và thư thái. (Tất nhiên không phải do được úp mặt vào sông quê rồi ). Nó giống như những gì Trang kể với tôi.  Sau 1 hồi nằm im nghe ngóng và quan sát qua khe tủ.

Thám tử bắt ma – câu chuyện không kinh dị 19

 Tôi đoán là hiện giờ không có ai ở đây. Chí ít là trong căn phòng này. Dẫu vậy, tôi vẫn mở cánh cửa tủ nhẹ nhàng nhất có thể . Và rón rén bước ra ngoài. Ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ giúp tôi biết rằng trời đã sáng từ lâu. Tôi nhòm xuống dưới gầm giường. Thì thấy thằng Thuần vẫn đang năm ngủ quay cu đơ. Có lẽ đêm hôm qua lão già kia đến khi bỏ đi vẫn không biết. Trong nhà có 3 vị khách không mời mà đến. Nhắc đến lão già tôi chợt nhớ đến hình ảnh cuối cùng. Lão ấy vác em gõ kia đi đâu ?

  Tôi tiếp tục rón rén bước xuống cầu thang. Tầng 1 vẫn mờ tối và yên lặng. Điều này càng làm tôi vững tâm rằng lão ấy đã đi khỏi đây rồi. Bây giờ thì tôi có thể xem xét và đánh giá được toàn bộ ngôi nhà. Tầng 1 ngoại trừ phòng khách và căn phòng trống dẫn ra khu vườn đằng sau. Lúc đấy tôi mới biết nó vốn là 1 gian bếp.  Thì còn 1 gian phòng nữa bị khoá kín. Gian phòng này nằm ngay dưới cái phủ ở tầng 2 của lão TÙng. Tôi thực sự cảm thấy tò mò. Gian phòng thờ thì khoá lại cũng còn có lý.  Còn gian phòng này, không biết bên trong chứa gì nhỉ ?

  Tôi còn đang loay hoay không biết làm thế nào để vào được bên trong.  Thì có tiếng bước chân đi xuống cầu thang. Tôi quay lại thì thấy cái Nhung đang ngó nghiêng đi xuống. Có lẽ thấy tôi tự tin đứng giữa nhà.  Nên nó cũng đoán lão già hôm qua đã đi rồi. Tuy vậy, nó cũng không dám nói lớn. Vẫn thì thào: Anh dậy lâu chưa, sao không gọi em.
Tôi nhìn nó cười ẩn ý: Anh dậy đủ lâu. Để làm một số chuyện mà em không biết được rồi.
Nhung ngơ ngác: Chuyện gì mà em không biết ?
Tôi cười: Ơ thế em không thấy người có gì khác á.
Nhung: Khác gì ?

Tôi: … Ẩm ướt hơn chẳng hạn.
Lúc này nó mới biết tôi trêu nên cười đáp lại: Thôi đi bố. Bố thích thì con chiều bố lúc tỉnh chứ việc gì phải đợi lúc con ngủ ?
Tôi vẫn trêu già: Biết thế. Nhưng dù sao làm lúc em ngủ nó vẫn có cái hay riêng.
Nhung lấy lại vẻ nghiêm túc hỏi: Mà sao tự nhiên tối qua em lại ngủ vậy nhỉ ?
Tôi: anh nghĩ bọn mình bị vạ lây thôi.
Nhung: Là sao ?
Tôi: Có lẽ lão già kia tính thuốc em gõ. Nhưng công dụng của cái thứ đó mạnh quá nên làm cả bọn mình gục theo. Mà lão già kia có phải lão Tùng không.
Nhung: Lão Tùng chứ ai. Mà lão ấy thuốc em gõ làm gì nhỉ.

Tôi: Anh nghĩ khả năng cao là số phận em ấy cũng không tốt đẹp gì. Mà em Trang chắc cũng vậy.
Nhung: Vậy mình báo công an đi. May ra còn cứu kịp.
Tôi hỏi lại: Báo công an ? Chả có chứng cứ gì mà đòi đi báo công an. Chưa kể chính bọn mình còn đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp đây.
Đúng lúc này giọng thằng Thuẩn vang lên ông ổng.  “Đm, đau đầu quá. Ông bà đang đâu đấy”.
Cái Nhung đáp: Dưới này, đm khẽ khẽ cái mồm mồm thôi.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline  1900 0002

error: Content is protected !!