Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (23)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (23)

Chapter 23

Em gõ bạn của Diệu (tên em gõ bị mất tích) tên Phương. Ở trong 1 khu nhà trọ sinh viên. Nằm sâu trong 1 cái ngõ nhỏ khu Cầu Giấy gần mấy trường đại học. Chưa gặp mặt, chỉ mới nhìn chỗ trọ của Phương. Tôi đã đoán em ấy thuộc tuýp không thành công trong nghề nghiệp rồi. Làm cái nghề chỉ nằm ngửa để nhận tiền. Mà vẫn phải ở trong khu ổ chuột này thì chỉ có 1 lý do thôi … xấu.

Trên đường đi Nhung nó cũng đã giải thích. “Trong giới bán hoa, không phải em nào cũng xinh. Những em xinh thì sẽ đi khách trẻ và giàu, xinh thì có quyền kén khách. Gặp khách già và xấu các em ấy sẽ về luôn. Thế nên phải có những em xấu. Những em này sẽ đi khách bất chấp thể loại. Từ ông già, đến các bác cửu vạn bốc vác thậm chí cả những người tàn tật … Đặc biệt giá đi khách của những em này còn rất rẻ nữa. Lúc đói quá có khi 5 chục – 1 trăm các em ấy cũng đi”.

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị 23

 Mặc dù đã được chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi cũng tí ngất khi gặp Phương. Bà Mụ có vẻ hơi bất công với em ấy. Không biết lúc đi khách trang điểm có khác không. Chứ hôm đó tôi gặp lúc em ấy chưa trang điểm thì lòng tự nhủ. “Em này mà có đi khách thì khách bắt em ấy trả tiền. Chứ làm gì có chuyện khách phải trả”. Phương xấu và thô, mắt lờ đờ không biết do bẩm sinh hay đập đá nhiều. Mũi tẹt và môi thâm. Đã thế em ấy còn lùn và da thì đen. Đen kiểu bẩn bẩn chứ không phải kiểu bánh mật hay chocolate đâu.

 May mà em ấy còn 1 thứ kéo lại, bộ ngực. Có điều bộ ngực đồ sộ ấy khi kết hợp với chiều cao khiêm tốn nó … Mông lung như 1 trò đùa. Thật dễ hiểu vì sao em ấy đói khách.
Thêm 1 điều nữa làm tôi ấn tượng về Phương là em ấy bị … dở hơi. Cách nói chuyện của em ấy na ná em Hoài (một em vedette khác của Nhung). Nhưng vấn đề là em Hoài xinh. Và 1 khi đã xinh thì cái dở hơi của em ấy nó trở nên đáng yêu, dễ thương. Còn với em Phương … thì nghe … chỉ muốn tát cho phát.

Đại loại khi hỏi về Diệu, em ấy cười hô hố. Và nói rằng: Con Diệu xinh mà vú không to bằng em đâu. Sau ló phải đi bơm đấy. Với cả mặt mũi ló cũng chỉnh sửa hết. Chứ không đẹp tự nhiên như em. Thế mà ló đi khách toàn tiền triệu, anh thấy có bất công không.

Tôi gật gật đầu tán đồng: Bất công … quá bất công.
Được ủng hộ, Phương càng chém gió tợn.  Nước bọt bay rào rào như mưa xuân: Em ít khách nhưng hầu hết toàn nà khách quen. Đã gặp em 1 nần nà không bao giờ quên, kiểu gì cũng phải gặp đi gặp nại.
Tôi nghĩ thầm: Đm nó éo có tiền thì chả gặp đi gặp lại em thì sao.

Nhưng ngoài miệng vẫn phải cố gắng tâng bốc em ấy. Để tiện bề khai thác thông tin. Có vẻ như đã lâu không được ai khen. Nên hôm nay Phương quả thực rất cao hứng. Khuôn mặt dường như cũng giãn ra vì tự tin. Trong khi cái Nhung bên cạnh cứ cấu tay tôi và mặt thì méo mó vì cố nín cười.
Sau khi đã được Phương coi như người nhà. Thậm chí đến mức em ấy còn bóng gió ý là nếu tôi muốn. Thì em ấy sẽ chiều tôi miễn phí vài lần để anh em thân tình hơn. Tôi mới giả bộ hồ hởi hào hứng mà hẹn em ấy vào 1 ngày gần nhất. sẽ có 1 trận điên đảo loan phượng.

… to be continued …

 

Đón đọc phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại Sài Gòn

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!