Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 13)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 13)

Chapter 13

Nghe thằng Thuần nói “cả tháng trời, đếm đéo nào cũng đạp đá vá trời. không ngáo mới lạ” mà tôi suýt phì cười.

Nhung: bao nhiêu đứa chơi  không bị. Sao mỗi nó bị ?

Thuần : Đm, cứ chơi đá mà bị thì tao với mày cũng ngáo mẹ nó rồi. Căn bản là nó chơi nhiều với chơi nặng đô ấy.

Rồi thằng Thuần quay sang nói với tôi : Với cả anh nói thế. Chứ em cũng chả tin mấy cái chuyện vong viếc với đoạt hồn cướp phép. Toàn mấy bà đồng ông cốt bịa ra thôi.

Tôi đáp : anh cũng hy vọng là như vậy.

Thám tử bắt ma -Câu chuyện không kinh dị

Xe chạy qua cầu CHương Dương rồi chạy theo đường 5, rẽ vào một con đường nhỏ. Chạy vòng vèo con mương với 1 khu trồng hoa, xong lại rẽ vào 1 con đường đất. Và dừng lại trước 1 căn nhà xây theo lối cổ trên 1 khu đất rộng. Cách biệt với những ngôi nhà còn lại. Tách biệt cũng phải, bởi đàng sau ngôi nhà là con mương, bên trái là bãi tha ma. Bên phải là một khu đất trống. Bởi vậy, mới nhìn thấy ngôi nhà đó đã toát ra vẻ âm u lạnh lẽo.

Không hiểu sao em Trang có đủ can đảm mà sống ở đây từng ấy thời gian. Mà còn thằng ml Thuần còn chịu khó chui vào tận đây mà chịch nhau nữa. Nhà không có chuông nên thằng Thuần đứng bên ngoài giống lên ông ổng. “Có ai ở nhà không ? …”

Một lúc sau, cánh cửa gỗ nhẹ nhàng hé mở. Một cái đầu hói, khuôn mặt nhăn nheo thò ra : Anh chị tìm ai ?

Thái độ hung hăng của thằng Thuần lúc trên xe, cộng thêm việc nó bôi đầy mực trên người. Khiến tôi chỉ sợ nó vừa gặp lão già là lao vào xin tí huyết. Nhưng tôi đã nhầm, vừa nhìn thấy lão đầu hói. Thằng Thuần lập tức thay đổi thái độ : Con chào chú. Chú cho con hỏi chú Tùng có nhà không ạ?

Lão đầu hói sau khi đưa mắt nhìn thằng Thuần đánh giá một hồi. Có lẽ cũng nhận thấy sự ngoan ngoãn của nó. Không ăn nhập gì với hình xăm chi chít trên tay. Nên có vẻ lão cũng chờn, lão trả lời giọng lạnh lùng : Đây đúng là nhà của anh Tùng. Nhưng hiện giờ anh ấy không có ở đây.

Thằng Thuần tiếp tục lễ phép : Dạ, chú có biết khi nào chú Tùng về không ạ ?

Lão đầu hói nheo mắt tỏ vẻ nghi ngờ : Tôi không biết. Nếu anh chị quen biết anh Tùng thì chắc cũng biết anh ấy hay ở đâu chứ. Mà trước khi đến anh chị cũng phải gọi điện hẹn trước với anh ấy.

Nghe đến đây thằng Thuần chưng hửng. Lão hói nói quá đúngcòn gì. Bí nước, nó quay ra nhìn tôi với Nhung cầu cứu. Tôi chợt nhớ ra nói : Dạ, cháu được bạn giới thiệu chú Tùng mở phủ ở đây. Nên xuống nhờ chú ấy cúng giải hạn giúp. Chứ bọn cháu cũng chưa gặp chú ấy bao giờ ạ.

Nghe đến đây mặt lão hói mới giãn ra một chút : À. Ra là anh chị đến đây để xin làm lễ. Vậy anh chị đứng đây đợi một chút để tôi vào gọi điện cho anh ấy xem thế nào.  Nói đoạn lão hói quay vào nhà và không quên lia mắt đánh giá bọn tôi lần nữa. Đồng thời đóng sập cánh cửa.

Cái Nhung kéo tôi với thằng Thuần lùi ra đằng sau xe thì thào. “Lão già này là ai nhỉ ? Sao tự nhiên lão lại ở đây ? Cái Trang nó có nhắc đến lão này bao giờ không anh Thuần ?”

Thằng Thuần lắc đầu : Mày cứ làm như chuyện gì nó cũng kể với tao ấy. Nhưng tao đoán là lão này mới đến đây thôi. Vì đợt tao xuống đây có thấy lão đâu. Mà trong nhà cũng chả có đồ đạc của đàn ông.

Cái Nhung bĩu môi : ông cứ làm như ông để ý quan sát lắm ấy. Mới ở cửa đã cởi mẹ nó cúc quần. Bước vào trong thù chắc còn mặc mỗi cái sịp. Đầu óc chỉ vù với lốn. Nghĩ được mẹ gì mà để ý quan sát.

Có vẻ bị nói trung tim đen. Thằng Thuần quay ra vỗ mông cái Nhung đến đốp 1 cái. Rồi cười : Đm, chỉ em hiểu anh. Mà anh cũng chỉ đoán thế, đúng thì đúng, chả đúng thì thôi.

Cái Nhung chán ghét lườm thằng Thuần 1 cái. Rồi quay sang tôi : Có mặt lão hói trong nhà. Thì có khi cái Trang không còn ở đây nữa. Bây giờ tính sao anh ?

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử hàng đầu tại TP HCM

Hotline  1900 0002

error: Content is protected !!