Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 14)

Thám tử bắt ma – Câu chuyện không kinh dị (phần 14)

Chapter 14

Tôi: Chả có căn cứ gì để nói cái Trang không ở đây cả. Biết đâu nó đang ở trong nhà thì sao.
Cái Nhung: Nó mà ở đây thì nghe giọng ông ổng của ông Thuần nó đã phải ra ngay rồi.
Tôi: Đấy là nếu nó còn sống.
Cả cái Nhung và thằng Thuần đều tái mặt sau khi nghe tôi nói khiến tôi vội chữa lại: Còn sống và đang thức. Nó có nói với anh là đợt gần đây ban ngày nó cũng hay đột nhiên buồn ngủ. Và khi ngủ dậy thì chả nhớ gì cả. Có thể bây giờ nó vẫn đang ngủ thì sao.

Thằng Thuần cắt lời: Thế thì em biết rồi. Khả năng là thỉnh thoảng lão Tùng lại đánh thuốc ngủ cái Trang. Để cho lão hói này đến đây chịch nó free. Mà không chỉ lão hói. Có khi lão Tùng còn tổ chức cả game show.  Quy tụ mấy lão già thích chơi trống bỏi trong này ấy chứ.

Thám tử bắt ma- câu chuyện không kinh dị

Cái Nhung cũng lên tiếng ủng hộ: Đúng đấy, việc này bọn em gặp nhiều. Mấy thằng khốn nạn nó gọi gái đến nhà xong. Cho đập đá hoặc thuốc kích thích rồi pháo dàn. Thậm chí còn quay cả phim làm kỷ niệm nữa.

Tôi gạt đi: Anh nghĩ không có khả năng đấy đâu. Vì cái Trang có nói sau khi nó tỉnh dậy. Thì thấy đầu óc thoải mái, chỉ có cơ thể không còn sức lực thôi. Nếu mà bị pháo dàn thì nó phải biết chứ. Hơn nữa nó cũng khẳng định là không bị đánh thuốc ngủ rồi. Mà 2 đứa thôi suy luận lung tung đi. Toàn mấy chuyện bệnh hoạn, nghe tởm quá.
Cái Nhung cãi: Anh không làm nghề như bọn em anh không biết thôi. Chuyện này phổ biến lắm đấy.
Nói đến đây thì tôi thấy lão đầu hói thò mặt ra ngó xung quanh. Nên vội huých cái Nhung cho nó ngậm miệng lại. Xong cả 3 đứa đi lại chỗ lão đầu hói. Đến bây giờ lão mới bước ra khỏi nhà. Nên tôi mới thấy được cả thân thể to béo của lão ấy. Thêm cả 1 bộ vest màu đen và cái cà vạt được thắt chỉn chu. Khiến người đối diện không thể không đánh giá lão ấy cao 1 chút.

Lão đầu hói nói ngắn gọn: Anh Tùng nói từ giờ đến cuối tuần anh ấy bận. Có gì sang tuần anh chị quay lại.
Tôi: Vậy chú cho cháu xin số chú Tùng được không ạ.
Lão đầu hói: anh Tùng không cho người lạ số đâu. Thôi cứ thứ 2 tuần sau anh chị quay lại.
Nói đoạn, không cho bọn tôi kịp dò hỏi thêm. Lão đầu hói vội vã quay lưng vào nhà và đóng cửa.
Tôi đoán lão hói có thể vẫn đang ở trong nhà theo dõi.  Nên tôi vội chặn trước khi thấy thằng Thuần  quay qua tôi định hỏi gì đó. “Về thôi, lên xe rồi nói”.
……
Lên xe, đóng cửa lại, vừa cho xe quay đầu.  Thằng Thuần vừa nói: Em thấy lão này đang muốn giấu diếm cái gì đấy. Thái độ của lão ấy lạ lắm. Mà mình làm gì giờ ?

Tôi đáp: Lão đầu hói không thường xuyên ở đây và có thể lão ấy cũng sắp đi rồi. Anh nghĩ mình nên đợi ở đây 1 lát. Khi nào lão ấy đi mình sẽ quay lại. Có khi cái Trang đang ở trong đó.
Cái Nhung quay qua tôi giọng nghi ngờ: Sao anh biết ?

Tôi: Chả ai bình thường ở nhà mà đóng bộ như lão ấy cả. Anh nghĩ có 2 trường hợp: 1 là lão ấy vừa đến đây chơi. 2 – nếu lão ấy ở đây thì lão ấy cũng chuẩn bị đi đâu đó. Mà anh nghĩ khả năng 1 cao hơn vì lúc nãy anh có ngửi thấy mùi nước hoa.
Nhung: Mùi nước hoa thì liên quan gì đến việc lão ấy chuẩn bị đi chơi. Hay mới đến đây.
Tôi: Lão ấy dùng chai bleu chanel. Anh cũng có chai này nên phân biệt được. Nếu lão ấy chuẩn bị đi chơi thì sẽ mới sịt. Nước hoa có mùi hương đầu và phải thơm sực nức. Đằng này mùi hương trên người lão ấy là hương cuối chỉ còn thoang thoảng thôi.  Nghĩa là lão ấy đã sịt lâu rồi. Vậy nên anh đoán là lão ấy đến đây chơi thôi chứ không ở đây.
Nhung gục gặc đầu đáp: Cũng có thể.

Tôi tiếp: Một người ăn mặc chỉnh tề. Chẳng nhẽ lại đến ngồi 1 mình trong căn nhà âm u cạnh nghĩa địa này. Anh nghĩ là trong nhà còn người khác nữa. Có thể là lão Tùng hoặc em Trang hoặc … cả 2. Nhưng Anh thiên về trường hợp có Trang ở trong đó hơn. Vì nếu lão Tùng có ở trong đó thì với tư cách chủ nhà.  Lão ấy phải là người ra mở cửa tiếp khách chứ.

… to be continued …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại website www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki – Thương hiệu thám tử uy tín tại TP HCM

Hotline 1900 0002

error: Content is protected !!