Thám tử bắt ma – câu chuyện không kinh dị (phần 6)

Thám tử bắt ma – câu chuyện không kinh dị (phần 6)

Chap 6

Trang ngừng kể, lấy từ túi ra một bao thuốc. Loại thuốc điếu nhỏ nhỏ mà con gái hay hút. Tự châm cho mình một điếu, rồi hút mây nhả khói. Khuôn mặt Trang như giãn ra, không còn vẻ lo âu nữa. Mà thay vào đó là vẻ thoái mái. Điều đó chỉ kéo dài trong giây lát. Khi làn khói bay hết cũng là lúc Trang quay về với thực tại. Em nhìn tôi rồi cười : Chuyện này khiến em thực sự căng thẳng.

Tôi : Không sao, ngôi nhà đó có gì kỳ lạ, em kể tiếp được không ? Anh rất tò mò.

Trang : Ở đó có rất nhiều người.

Tôi : Người ?? Ý em là những người giống như người đang ở cạnh anh ?

Thám tử bắt ma – câu chuyện không kinh dị phần 6

Trang : Vâng. Sao anh biết ?

Tôi : Anh đoán thôi. Chả ai dẫn bồ nhí về đoàn tụ với gia đình cả. Hơn nữa thì cả em và ông ấy đều là những người có khả năng đặc biệt.

Trang : Vâng, việc 1 ngôi nhà có vong cũng không hiếm gặp. Nhất là ở Hà Nội, nơi người ta san lấp đất ruộng, nghĩa địa để làm nhà ở. Từ hồi phát căn em cũng từng gặp vài lần. Nhưng nhà mà có cả chục vong như ngôi nhà nầy. Thì là lần đầu tiên em thấy.

Tôi hơi rùng mình : Chẳng lẽ ông ấy xây nhà trên nghĩa địa ?? Chắc không phải. Vì ông ấy cũng có căn mà. Khi làm nhà phải phát hiện ra chứ ?

Trang : Dạ, đó không phải nghĩa địa đâu. Vì tất cả những vong đó đều là con gái. Và đều rất trẻ.

Tôi im lặng nghe …

Trang : Hôm đầu tiên nhìn thấy em thực sự kinh hoàng. Anh cứ tưởng tượng bước vào căn nhà. Mà mỗi góc lại thấy một người đứng chằm chằm nhìn mình. Cũng may trước đó em đã từng thấy vong nên không đến mức hét ầm ĩ. Và chạy ra khỏi nhà. Em hỏi lão Tùng (tên lão bồ của Trang –tên chủ nhà). Thì lão ấy cười bảo do lão ấy mở phủ ở đấy nên vong theo về nhiều. Nói em cứ ở một thời gian thì sẽ quen. Xong lão ấy còn trêu em là người có căn mà lại đi sợ vong.

Tôi chen vào hỏi : Bình thường em có hay đi đền phủ không ? Có gặp vong ở đó không ?

Trang : Từ lúc phát căn em cũng hay đi, mà đúng là ở đó có nhiều vong lắm. Nhưng em đi đều là những hôm có giá đồng nên vong nhiều là bình thường. Mà kể cả vậy thì cũng không thấy ở đâu toàn vong nữ như vậy.

Tôi : Vậy em có tin lời lão Tùng không ? Có ở lại đó không ?

Trang  : Lúc đầu em bán tín bán nghi. Nhưng sau nghĩ lại thì mình phát căn chưa lâu. Còn bao nhiêu chuyện về tâm linh thì làm sao mình biết hết được. Có khi mình thấy kỳ lạ nhưng với người khác lại là chuyện bình thường thì sao ? Ví như anh thấy em có khả năng nhìn thấy vong là chuyện kỳ lạ. Nhưng với em lại là chuyện thường. Hơn nữa lúc đó em cũng không còn nhiều lựa chọn. Từ khi phát căn toàn bộ tiền tích cóp của em đều thất thoát hết. Và không hiểu sao khách họ cũng gọi em ít dần. Cái này thì những người trong giới gọi là hiện tượng “căn hành”. Và coi đó là điều hiển nhiên và hết sức bình thường. Giả sử không gặp lão Tùng thì em cũng không biết bấu víu vào đâu. Hơn nữa lão ấy lại biết rất nhiều về chuyện tâm linh. Lão ấy sẽ giúp em rất nhiều trên con đường tâm linh sau này.

Theo như Trang nói thì các con nhang gõi lão Tùng là “quan thầy” hay “đồng thầy”. Chỉ người hiểu biết và có năng lực tâm linh cao hơn những người có căn bình thường 1 bậc. Vậy có thật sự là “quan thầy” Tùng có giúp đỡ Trang hay không ? Có bí mật gì đằng sau những vong nữ ở trong căn nhà kia ? Thám tử tôi sẽ bật mí trong phần sau.

 … to be continue …

Hãy theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện tại Website : www.thamtu.com

Công ty thám tử tư Yuki –Thương hiệu thám tử uy tín tai TP HCM

error: Content is protected !!