Thám tử Yuki: Kỳ án đạo chích ở Biệt dinh P3

tham-tu-yuki-ky-an-dao-chich-o-biet-dinh-p3

Những căn hộ biệt lập

Tôi bước ra ngoài khu biệt dinh sau khi dùng một bữa sáng ấm áp với nữ chủ biệt dinh. Sáng nay nữ chủ có vẻ phấn chấn hơn. Bà trang điểm nhẹ và nói có việc đi ra ngoài chừng một buổi. Tôi cũng có kế hoạch riêng của mình nên tạm biệt nữ chủ ngay sau bữa sáng.

Khu đồi này được mệnh danh là “Đồi quý tộc” quả không sai. Thấp thoáng sau những hàng thông cao vút phủ sương mờ ảo là những căn biệt thự biệt lập ẩn hiện trong sương phủ. Từ khu biệt thự này qua khu khác cách nhau chừng vài cây số. Đường đồi vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ của vùng trung du đất đỏ, chỉ được cải tạo nhẹ nhàng bằng lớp đá cuội để chống trơn trượt.

Sáng sớm, chủ nhân và người làm của vài khu biệt thự khác dắt chó đi dạo lác đác nên cũng bớt hoang lạnh.

– Tránh ra! Một gã to lớn, đen trùi trũi hét lớn bên hông khiến tôi giật mình. Anh ta đang chuẩn bị giơ rìu chặt ngang một thân cây.

Bất giác tôi ngờ ngợ khi chạm phải đôi mắt gã đó. Dường như tôi đã gặp. Tôi ớn lạnh khi nghĩ đến cặp mắt vô hồn của cái đầu gấu ở nhà nữ chủ nhân. Anh tiều phu liếc nhẹ tôi rồi tiếp tục đốn cây. Tôi dáo dác ngó quanh. Không có ai đốn củi gần đây. Đây là ngọn đồi quý tộc mà, hẳn có người dọn đồi thì phải xe pháo tiện nghi chứ đâu làm thô sơ như anh này.

tham-tu-yuki-ky-an-dao-chich-o-biet-dinh-p3

Thám tử Yuki: Kỳ án đạo chích ở Biệt dinh P3

Tôi tiến đến, thăm dò. May chăng có được điều gì.

– Xin lỗi, tôi bị lạc. Cho tôi hỏi đường nhé.

Gã đen trũi ngước mặt nhìn tôi. Đôi mắt ráo hoảnh chờ đợi.

– Tôi tìm nhà nữ chủ X. Tôi là bạn. Sáng nay tôi đi dạo mà quên đường.

– Lui lại vài thước, trái, phải rồi đi tới. Gã lạnh lùng đáp.

– À, vâng. Cảm ơn anh. Anh là tiều phu à? Ở đây ít người quá…

Gã trai tiếp tục bổ rìu rất mạnh. Thân cây rung lắc mạnh. Hắn đứng thẳng, ném rìu xuống đất, lừ mắt nhìn khiến tôi ớn lạnh. Trông hắn như một con gấu hoang, lạc đàn. Gã trai quay lại phía cái cây, hắn co chân, dồn sức, đạp mạnh. Thân cây ẻo lả rạp xuống. Gã lấy rìu, bỏ đi. Tôi ngỡ ngàng, líu quíu chạy theo.

– Ơ, sao anh chặt cây bỏ đó vậy.

Gã bỏ đi khá nhanh, dù đi bộ. Tôi bực bội hét:

– Này anh kia!

Gã dừng lại, quay đầu nhìn tôi, lừ mắt.

– À… Tại tôi thấy anh đốn cây rồi để đó. Lỡ xe hay người đi qua vướng thì sao?

Anh ta không nói gì, tiếp tục giơ rìu chặt một cây khác, cây khác nữa theo cách cũ: chặt, rồi đạp đổ. Tôi chết trân nhìn gã này. Hắn bị khùng chăng? Hay hắn đang phá hoại. Chừng nửa tiếng qua đi, tôi đứng yên ở một góc vừa đủ an toàn quan sát hắn. Một loạt cây bị đốn hạ theo đường thẳng. Lúc này tôi lờ mờ đoán ra. Có thể hắn đang dọn trước cho những người làm đường mòn trên khu đồi này. Quả vậy. Sau một giờ chặt, đạp. Hắn quăng rìu ngồi nghỉ.

Tôi lục trong giỏ xách một chai nước, tiến đến gần gã đốn cây đưa cho hắn: “Mời anh”.

Hắn nhìn tôi rồi cầm lấy chai nước do dự.

– Cô không uống?

– À, tôi không khát.

Gã đốn cây tu một hơi dài. Hắn thở hổn hển sau một tiếng chặt phá hàng thông đẹp như mơ. Nhưng có lẽ nhờ vậy mà ngọn đồi này sẽ đẹp một cách thần bí hơn trong sương nhờ những lối mòn nho nhỏ khiến tôi có cớ nói mình bị lạc đường.

Tham khảo tại dịch vụ thám tử tư

Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi với gã tiều phu một chút trong lúc hắn nghỉ lấy hơi. Rồi lại đợi hắn làm. Tới trưa, tôi và hắn trò chuyện cũng khá nhiều. Những câu hỏi trong vụ án khu biệt dinh dường như không hẳn là thần bí. Có lẽ như cái cách mà gã đốn cây đã làm. Hắn chặt một cái cây trước, nhiều cái cây tiếp tục gục xuống. Và lối mòn hiện ra, dẫn chúng ta đến nơi cần đến. Đến điều chúng ta cần tìm.

Tôi trở về khu biệt dinh bằng một nụ cười mím chi. Vụ này không hẳn bế tắc như tôi nghĩ. Ngày mai tôi sẽ theo gã tiều phu ấy đi đốn cây nữa.

Ngọc Lam nữ Thám Tử tư YUKI

“Các vụ án đều có thật, tuy nhiên tên nhân vật và nội dung bài viết đều được thay đổi nhằm mục đích bảo mật tuyệt đối mọi thông tin cho khách hàng”

Trả lời